Giới Thiệu

Blog Luật của Sự Thật là một trang blog đăng tải các tin tức bài vỡ liên quan đến những sự kiện bất công, lạm dụng luật pháp hiện đang xảy ra tại Việt Nam.

Cẩm nang Luật cho bạn và tôi: Tập 1

Xin nhấn vào đây để đọc tập 1 về quyền biểu tình.

Chân dung ông Nguyễn Đức Kiên

Chỉ trong một thời gian ngắn chưa đầy nửa năm, Sacombank đã nằm gọn trong tay của nhóm “bố già” Nguyễn Đức Kiên.

Cẩm nang Luật cho bạn và tôi: Tập 2

Xin nhấn vào đây để đọc tập 2 về quyền hội họp, lập hội, lập đảng.

Cẩm nang Luật cho bạn và tôi: Tập 3

Xin nhấn vào đây để đọc tập 3 về quyền tự do ngôn luận, quyền được thông tin.

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thông Báo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thông Báo. Hiển thị tất cả bài đăng

23/6/13

Tin Buồn: Thương Tiếc Vĩnh Biệt Nguyễn Vũ Vỹ (FB Quê Thuốc Lào)




Thơ Tuyệt mệnh

(đăng trên FB Quê Thuốc Lào của Nguyễn Vũ Vỹ ngày 18.6.2013)

Sống là khách qua đường.
Chết là về cố hương.
Trời đất là quán trọ.
Bụi muôn đời xót thương.
Phú quý vinh hoa như mộng ảo.
Sắc tài danh lợi tựa phù du.
Ngoảnh nhìn lại cuộc đời như giấc mộng.
Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không.







TIN BUỒN

ANH EM BÈ BẠN - THÂN HỮU  
VÔ CÙNG ĐAU ĐỚN BÁO TIN 

Anh NGUYỄN VŨ VỸ
sinh năm 1974, tại Hải Phòng  
đã từ trần do bị sát hại tại Hà Nội 

Lễ viếng từ 07h00 đến 09h00 
Chủ nhật ngày 23 tháng 6 năm 2013  tại quê nhà:
Đường 17A, xã Hùng Tiến, huyện Vĩnh Bảo, Hải Phòng

Lễ truy điệu cử hành hồi 10h00 cùng ngày
Hỏa táng tại Đài hóa thân hoàn vũ Ninh Hải, 

Thành phố Hải Phòng




Một người bạn đã mãi ra đi 

Đoàn Xuân Cao

Anh Vỹ ơi, vậy là từ nay, mọi người sẽ không còn được thấy những status hóm hỉnh, trào phúng, châm biếm sâu cay, hiện thực của anh nữa, không được thấy những bức ảnh đẹp do anh chụp nữa. Mọi người chỉ còn thấy trong lòng nỗi xót xa, thương tiếc anh - một con người tài hoa, thông minh, thân thiện!
Trong những mùa hè đỏ lửa, những ngày hừng hực khí thế chống giặc xâm lược sẽ thiếu vắng đi anh, sẽ không còn một lão Quê Thuốc Lào - quần jean, áo phông lăn lộn, ngược xuôi chụp những tấm hình, ghi lại những khoảnh khắc hào hùng, trang nghiêm, xả thân nữa.
Anh ghét sự giả dối, anh sống thật với con người của mình - mọi người quý trọng anh từ những điều tưởng chừng như giản đơn nhưng mà khó vượt qua như thế!
Người mẹ già của anh ở quê chắc hẳn sẽ đau đớn, quạnh quẽ biết chừng nào khi hay tin anh đã mãi mãi ra đi???
Anh Vỹ ơi, những trầm luân của một kiếp người đã khép lại với anh. Còn với những người ở lại, những bạn bè, anh em của anh thì sự ra đi của anh là sự mất mát, đau xót khôn nguôi!
Chiều nay, bạn bè, anh em đến ngõ nhà anh ngóng đợi từng tin nhỏ từ hiện trường khi nhận được hung tin về anh , mọi người xót xa, quặn đau trước tin anh bị sát hại. Mong rằng uẩn khuất trong sự ra đi của anh sớm được đưa ra ánh sáng pháp luật - công lý!

Yên nghỉ nhé anh!

Hình ảnh lễ tang Nguyễn Vũ Vỹ tại quê nhà:
Xã Hùng Tiến, huyện Vĩnh Bảo, Hải Phòng









27/5/13

Nợ công VN đã lên tới 95% GDP?

Tổng nợ công năm 2012 ước tính khoảng 55,4% GDP. Tuy nhiên, nếu tính cả nợ trong hệ thống ngân hàng của DNNN và khoản nợ bằng trái phiếu trong nước không được Chính phủ bảo lãnh khác thì nợ công Việt Nam lên tới 95% GDP, vượt xa ngưỡng an toàn 60% GDP.

Đồng hồ nợ công của Việt Nam trên Economist: Mỗi người dân cõng trên lưng 817,74 USD nợ công.
Đồng hồ nợ công của Việt Nam trên Economist: Mỗi người dân "cõng trên lưng" 817,74 USD nợ công.
Tại báo cáo nghiên cứu "Nợ công và tính bền vững ở Việt Nam", Uỷ ban Kinh tế cho biết, tính đến hết năm 2011, tổng nợ công của Việt Nam vào khoảng 54,9% GDP, trong đó nợ công nước ngoài và nợ công trong nước lần lượt là 30,9% và 24,0% GDP. Các con số tương ứng ước tính cho năm 2012 là 55,4% GDP; 29,6% GDP và 25,8% GDP.

Tuy nhiên, theo nhận xét của Uỷ ban, rủi ro tiềm tàng lớn nhất đối với nợ công của Việt Nam có lẽ không phải ở những khoản nợ được ghi nhận trên sổ sách. Vấn đề nằm ở những khoản nợ xấu của khu vực doanh nghiệp nhà nước (DNNN) - mà rất có thể sẽ phải dùng ngân sách nhà nước để trả - mới là mầm mống đe doạ tính bền vững của nợ công Việt Nam. Cụ thể, khoản nợ nước ngoài của khu vực tư, mà chủ yếu là DNNN, không được Chính phủ bảo lãnh chiếm 10,6% GDP.

Ngoài ra, nợ trong hệ thống ngân hàng của khu vực DNNN theo ghi nhận tại đề án Tái cấu trúc DNNN của Bộ Tài chính (2012) cũng chiếm xấp xỉ khoảng 16,5% GDP. Nếu tính đến các con số này và cộng với các khoản nợ bằng trái phiếu trong nước không được Chính phủ bảo lãnh khác của DNNN, Uỷ ban Kinh tế cho biết, nợ công Việt Nam sẽ lên tới xấp xỉ 95% GDP!

Tỷ lệ này rõ ràng đã vượt xa so với ngưỡng an toàn (60% GDP) được khuyến cáo bởi các tổ chức quốc tế như Ngân hàng Thế giới (World Bank) hay Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF). Đồng thời, cao hơn nhiều so với tỷ lệ được công bố trên Đồng hồ nợ công thế giới của Economist.


Cấu trúc nợ công của Việt Nam.
Cấu trúc nợ công của Việt Nam.
Hiện nay, theo định nghĩa, tổng nợ công là nợ trong nước và nợ nước ngoài của khu vực công, bao gồm nợ của chính quyền trung ương và chính quyền địa phương nhưng không bao gồm nợ của DNNN, kể cả những doanh nghiệp mà Nhà nước sở hữu trên 50% vốn. Chỉ có nợ của các DNNN được Chính phủ bảo lãnh mới được tính vào tổng nợ công.

Nợ nước ngoài tính bằng nội tệ tăng với tốc độ chóng mặt

Uỷ ban cũng lưu ý rằng, mặc dù nợ nước ngoài có thể được hưởng lãi suất thấp song lại tiềm ẩn đầy rủi ro về tỉ giá. Sự mất giá của đồng nội tệ sẽ khiến cho gánh nặng nợ nước ngoài tính theo nội tệ tăng lên.

Các chủ nợ lớn của Chính phủ Việt Nam bao gồm Nhật (chiếm 34,3% tổng nợ) và các tổ chức quốc tế như IDA (24,9%) và ADB (15,0%). Mỹ và khối EU chỉ chiếm lần lượt 0,3% và gần 6,9% tổng nợ của Chính phủ Việt Nam, tuy nhiên nợ theo đồng tiền của các nước/khu vực này lại chiếm tỉ trọng lớn.

Theo nhận xét của Uỷ ban, các chủ nợ thường có xu hướng sử dụng những đồng tiền mạnh, và việc vay nợ theo các đồng tiền mạnh này khiến nợ nước ngoài chịu rủi ro cao khi chúng có xu hướng lên giá theo thời gian.

Cụ thể, chỉ tính kể từ đầu năm 2010 đến cuối tháng 6/2011, ba đồng tiền chủ chốt gồm EUR, USD và JPY trong giỏ nợ nước ngoài của Việt Nam đã lên giá lần lượt khoảng 12%, 13% và 26% so với VND. Điều này cũng đồng nghĩa với việc gánh nặng nợ nước ngoài tính theo nội tệ đang tăng với tốc độ chóng mặt và gây sức ép đối với thâm hụt ngân sách và chính sách tiền tệ.

Uỷ ban Kinh tế đánh giá, việc tiếp cận các nguồn thông tin chính thống và cập nhật về nợ công, nợ nước ngoài và nợ của DNNN ở Việt Nam là hết sức khó khăn. Nguồn thông tin chính thống về nợ nước ngoài của Việt Nam hiện nay được cung cấp duy nhất qua Bản tin Nợ nước ngoài phát hành định kỳ 6 tháng/lần của Bộ Tài chính. Dù vậy, bản tin mới nhất cũng chỉ phản ánh sơ sài về thống kê nợ nước ngoài cho tới hết năm 2010.

Các thống kê khác về nợ công trong nước và đặc biệt là nợ của khối DNNN đều không được công bố chi tiết và chính thống. Các số liệu của DNNN được nhóm nghiên cứu của Uỷ ban Kinh tế thu thập và tính toán đề dựa trên báo cáo của Bộ Tài chính tại các kỳ họp Quốc hội và thống kê dư nợ tín dụng trong hệ thống ngân hàng của NHNN.

Do vậy, Uỷ ban Kinh tế cho rằng, thách thức đầu tiên trong việc quản lý nợ công Việt Nam đó là việc xây dựng một hệ thống cung cấp và quản trị thông tin nợ công/nợ nước ngoài một cách minh bạch và nhanh chóng. Điều này cần có sự nhìn nhận đúng đắn của các nhà quản lý và hoạch định chính sách ở Việt Nam về vấn đề quản lý rủi ro nợ công hiện nay.
 
Bích Diệp
 
(Dân trí)

23/5/13

GS TS Đào Trọng Thi nói về mạng xã hội 200 triệu USD của TTg: Ai người ta đọc

"Không nên xây dựng một cái mạng riêng mà dùng tiền hỗ trợ cho một lực lượng tham gia vào mạng XH

Bởi việc thành lập một cái mạng XH, rồi duyệt bài, bài nào tốt thì mới đưa lên thì người ta cũng sẽ lại chạy sang chỗ khác"- Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, giáo dục, thanh thiếu niên và nhi đồng của QH, GS TS Đào Trọng Thi.

Vừa rồi, mạng xã hội cho Thanh Niên mà theo VOV là lên tới 200 triệu USD đã được đặt ra. Ủy ban đã biết gì về mạng này chưa và quan điểm của Giáo sư?

GSTS Đào Trọng Thi: Tôi chưa thấy có đề án chính thức gửi đến QH về cái mạng này. Có lẽ mới là dự kiến. Việc hình thành những mạng xã hội được sự hỗ trợ của Nhà nước, được sự quản lý thông qua các đoàn thể chính trị xã hội là rất tốt, vì nó góp phần giúp chúng ta làm tốt hơn công tác tư tưởng văn hóa. Cũng là điều kiện tốt để thanh niên có một mạng xã hội nghiêm túc hơn, được quản lý tốt hơn, đáp ứng nhu cầu của thanh niên, nếu không thì họ sẽ tham gia vào các mạng XH khác mà bên cạnh những yếu tố tích cực cũng kèm theo những yếu tố tiêu cực chúng ta không quản lý được. Nhưng tôi nói thật, Nhà nước cũng không thể đứng ra đầu tư làm một cái mạng XH như thế được đâu. Bởi vì mạng XH so với các hình thức giáo dục thanh niên của chúng ta. Nó là một hình thức khác. Mạng XH có thể là một sân chơi. Nhà nước có thể xã hội hóa mạnh mẽ. Nhà nước có thể hỗ trợ. Nhà nước có thể tạo cơ chế. Nhưng nếu Nhà nước đứng ra làm mạng XH thì chẳng khác gì chúng ta lại đi bao cấp. Và nói thật là Nhà nước cũng không có sức mà làm. Mình có thể dùng tiền đó để làm cái gì cho mạng XH thôi chứ bản thân mạng XH phải xã hội.


Là một nhà giáo dục, Giáo sư hình dung ra mạng XH như thế nào?


Tôi thì tôi cho rằng chúng ta chấp nhận phát triển những mạng XH thì chúng ta phải chấp nhận cả mặt tiêu cực và tích cực của nó. Chứ còn mình quản lý thì nó không còn là mạng XH nữa. Bản thân cụm từ mạng XH đã cho thấy nó không thể bị sự quản lý của Nhà nước như một chủ nhân. Chúng ta phải có cách khác. Tôi cho rằng Nhà nước phải quan tâm bằng sự tham gia của các lực lượng có nhận thức tốt hơn để cùng tham gia ý kiến. Mạng XH có bộ phận cư dân riêng của nó mà nhiều người tạm gọi là có ý thức, có nhận thức tốt sẽ không tham gia. Nên khuyến khích những người có trình độ và nhận thức tốt tham gia, như vậy ít nhất cũng có những ý kiến khác nhau, bù trừ cho nhau trên mạng XH. Chúng ta không để những ý kiến không có trách nhiệm, những ý kiến không sâu sắc, nhận thức không như mong muốn tràn ngập trên mạng XH. Bởi như vậy là chúng ta sẽ để kẽ hở cho những người không tốt nhạy vào đưa những thông tin mang tính định hướng. Ta sẽ mất cái mặt trận này.|

Hiện thanh niên đã được giáo dục qua rất nhiều kênh, mạng XH của Việt Nam cũng đã có, hay báo chí, nếu kênh XH cho thanh niên được thành lập thì theo ông, sẽ quản lý như thế nào?

Nếu nhà nước mà tiếp tục quản lý thì chẳng khác gì những tờ báo mà chúng ta đang quản lý chặt chẽ. Cái đó chúng ta có rồi. Cơ bản hiện nay hệ thống báo chí hoặc là của cơ quan nhà nước, hoặc là của tổ chức chính trị- xã hội đã được đăng ký chính thức, nhà nước quản lý được rồi. Và hoạt động của báo chí cũng chấp nhận sự quản lý của nhà nước theo pháp luật. Nhưng hệ thống báo chí đó chưa đáp ứng được nhu cầu của thanh niên. Tôi cũng phải nói thật : Sự quản lý có khía cạnh tốt là chúng ta quản lý được về mặt nội dung, đúng với yêu cầu về tư tưởng văn hóa của Đảng và Nhà nước, nhưng chính vì vậy làm cho thanh niên có cảm giác chưa thỏa mãn, người ta cần phải tìm một hệ thống khác để có thể tiếp nhận thêm thông tin, đồng thời chia sẻ ý kiến một cách phù hợp hơn. Chúng cần quản mạng XH ở một mức độ cần thiết. Nói mức độ cần thiết là vì mạng XH không thể quản lý như báo chí.

GS vừa đưa ra một biện pháp quản lý là đưa người vào để định hướng, có nghĩa là giống như đưa dư luận viên lên mạng?

Tức là mình phải tìm cách dùng lực lượng có nhận thức đúng đắn, đầy đủ, sâu sắc tham gia vào để làm nòng cốt, tạo hạt nhân trong sinh hoạt của mạng XH. Đương nhiên không được can thiệp quá sâu. Đương nhiên vẫn phải đảm bảo tự do cho người ta. Chứ nếu anh quản chặt chỗ này thì người ta lại đi chỗ khác. Phải đảm bảo tự do trao đổi thông tin cũng như quyền tự do phát biểu ý kiến, đáp ứng nhu cầu thông tin và chia sẻ và mình bổ sung thêm vào đó những ý kiến sâu sắc, có tính thuyết phục. Sự thuyết phục ở đây là bằng nội dung, bằng lập luận của mình chứ không áp đặt bằng biện pháp hành chính, không thể chỉ đạo được. Đoàn Thanh niên có thể chỉ đạo bằng cách này cách kia chứ mạng XH không thể chỉ đạo được.

Bây giờ, tâm lý phổ biến của người tham gia mạng XH là muốn tìm kiếm trên đó sự thật, hoặc những vấn đề ngóc ngách khác mà báo chí hay mạng trong nước có sự quản lý chưa đáp ứng hết?

Đúng. Chính vì thế cần phải đảm bảo tự do của mạnh XH. Tôi có cảm giác giờ chia thành 2 thành phần. Thành phần mình tạm gọi là những người tinh hoa, hiểt biết, thường là không tham gia vì họ không muốn tranh luận với những ý kiến hời hợt, không chín chắn. Đúng không ! Tôi muốn phát biểu tôi sẽ phát biểu với báo chí chính thống, hoặc nói trong hội nghị này hội nghị kia có tổ chức hẳn hoi. Chẳng hạn như trong giáo dục, các nhà giáo dục, các chuyên gia rất ít khi tham gia vào các cuộc trao đổi trên mạng XH, trừ trường hợp họ được hỏi, được phỏng vấn. Trong khi đó lại để cho các vấn đề giáo dục bị lôi kéo bởi những thông tin không chính thống. Bình thường cái đó đã làm dư luận không được định hướng rồi. Trong trường hợp những người nào đó đứng trong dư luận, tham gia vào dư luận để định dư luận sang hướng khác thì mình càng mệt.

Nếu đề án mạng XH cho thanh niên được trình lên QH thì GS thấy sao?

Ý tưởng thì là tốt. Nhưng ý kiến riêng thì tôi nghĩ không nên xây dựng một cái mạng riêng mà dùng tiền hỗ trợ cho một lực lượng tham gia vào mạng XH. Sẽ có những chuyên gia viết bài đưa lên mạng XH. Có thể là tranh luận đối với những ý kiến khác. Chứ không thể mình thành lập một cái mạng, rồi mình duyệt bài, bài nào tốt thì mới đưa lên. Làm như thế cũng chẳng ai người ta đọc, người ta cũng sẽ lại chạy sang chỗ khác.

Giáo sư có tham gia vào mạng XH không ạ?

Tôi nói thật là tôi chưa tham gia, dù là những ý kiến của tôi vẫn xuất hiện trên mạng XH qua báo chí.


Xin trân trọng cảm ơn GS


Đào Tuấn

(Blog Đào Tuấn)

21/4/13

Thông báo về tình trạng của blogger Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải

Dân Làm Báo - Cho đến nay anh Điếu Cày đã bị biệt giam từ ngày 1/2/2013 tức là khoảng 78 ngày tại trại giam Xuyên Mộc. Anh cũng bị quản tù tước đoạt tất cả sách báo và đồ dùng cá nhân mà anh đã mang theo từ 5 năm nay. Mục đích là để đàn áp tinh thần của anh trong tù.

Việc biệt giam trong thời gian dài này của các quản trại Xuyên Mộc trái với Luật Thi hành án hình sự. Luật quy định việc giam giữ phải là giam tập thể và ngay cả tù nhân bị kỷ luật bằng hình thức biệt giam cũng chỉ được giới hạn trong 10 ngày vì những hệ lụy về tâm lý rất nguy hiểm có trong hình thức biệt giam.

Tuy nhiên, đến nay anh Điếu Cày đã bị biệt giam gấp 8 lần con số thời gian giới hạn bởi quy định luật pháp.

Song song với hàng loạt những hình thức ngăn chặn người thân thăm gặp và gửi sách báo, anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đang thực sự bị cách ly về tinh thần và ở trong tình trạng hiểm nghèo.

Theo tin của Danlambao nhận được thì gia đình của anh Điếu Cày đang cấp tốc làm đơn khiếu nại về hàng loạt sai phạm của các giám thị trại giam - những người chỉ luôn miệng "thừa lệnh cấp trên" - và sẽ sớm gửi cho Luật sư.

Dân Làm Báo mong mọi người quan tâm và tiếp tay lên tiếng, phổ biến tin tức về tình trạng đàn áp anh Điếu Cày trong lao tù đến với cộng đồng người Việt và quốc tế.



Nguồn: http://danlambaovn.blogspot.com.au/2013/04/thong-bao-ve-nhung-buoi-da-ngoai-e-trao.html

Thông báo về những buổi Dã ngoại để trao đổi về Quyền Con Người


Chúng Ta – Công Dân Tự Do - Quyền Con Người đã được quy định trong Hiến Pháp và đồng thời cũng là những giá trị phổ quát của nhân loại được xác nhận trong hai Công ước Quốc tế của Liên Hiệp Quốc về Quyền Con Người mà nhà nước Việt Nam là thành viên ký kết.
Những quyền này đã được tôn trọng và bảo vệ như thế nào, cụ thể trong đời sống của mỗi người, thân nhân và bạn bè của chúng ta?

Những vi phạm đối với Quyền Con Người đã ảnh hưởng đến đời sống và khát vọng mưu tìm hạnh phúc của cá nhân và thành viên trong gia đình của mình ra sao? Chắc chắn, mỗi cá nhân trong chúng ta đều có những trải nghiệm thực tế khác nhau và đó là điều mà chúng ta cần chia sẻ với nhau.

Từ mỗi góc nhìn, kinh nghiệm, ước muốn của mỗi cá nhân, cũng như khát vọng chung của cả cộng đồng, Quyền Con Người sẽ cần có những cải thiện như thế nào để Việt Nam sớm thực sự trở thành một nước Dân Giàu, Nước Mạnh, Xã Hội Công Bằng, Dân Chủ, Văn Minh? Đó chắc hẳn sẽ là chủ đề quan tâm của tất cả chúng ta.

Các bạn thân mến!

Trong ước muốn vừa có những sinh hoạt cộng đồng lành mạnh, vừa tạo được cơ hội để trao đổi với nhau về những điều hữu ích cho việc góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp, chúng tôi hy vọng các bạn sẽ hưởng ứng buổi dã ngoại này.

Chương trình cụ thể:

Các Công Dân Tự Do thân mời quý phụ huynh và các bạn trẻ cùng tham dự những buổi dã ngoại lành mạnh, sinh hoạt cùng bạn bè.
Hình thức tham gia:

Mỗi người chúng ta sẽ tự đem theo đồ ăn nhẹ cho mình và gia đình. Đây là dịp để chúng ta gặp nhau, giải trí, làm quen và cùng nhau trao đổi về vấn đề Quyền Làm Người trong đời sống của chúng ta.

Thời gian và địa điểm: 8h30 sáng ngày 5 tháng 5 năm 2013

- Tại Sài Gòn:

Công viên 30 tháng 4, Đường Lê Duẩn, Phường Bến Nghé, Quận 1.

Liên lạc đăng ký tham gia với bạn Nguyễn Hoàng Vi – ĐT: 01287 123 126

- Tại Nha Trang:

Công viên Bạch Đằng, Đường Trần Phú - đối diện Học Viện Hải Quân.

Liên lạc đăng ký tham gia với bạn Nguyễn Ngọc Như Quỳnh - ĐT: 0905 140 835

- Tại Hà Nội:

Công viên Nghĩa Đô, Đường Nguyễn Văn Huyên, Cầu Giấy, Hà Nội.

Liên lạc đăng ký tham gia với bạn Nguyễn Văn Dũng - ĐT: 0974 468 775

Chân thành cám ơn các bạn.

Chúng Ta – Công Dân Tự Do

Nguồn: http://danlambaovn.blogspot.com.au/2013/04/thong-bao-ve-nhung-buoi-da-ngoai-e-trao.html

19/4/13

Báo Đại Đoàn Kết - Bauxite: Kỳ vọng đang tắt dần

Công trường khi thi công nhà máy Tân Rai Ảnh: TL

Càng sản xuất càng lỗ - đây là thực trạng khi nhà máy Tân Rai đi vào sản xuất. Thực tế này đã được các nhà khoa học, các chuyên gia kinh tế cảnh báo. Theo tính toán của giới chuyên gia, với tổng mức đầu tư khoảng 900 triệu USD cho những dự án nhà máy alumin ở Tây Nguyên, tính ra mỗi người dân Việt Nam đang phải  gánh khoảng 10 USD nợ.

Với công suất 650.000 tấn alumin/năm, Tập đoàn Than và Khoáng sản Việt Nam (Vinacomin) đang vô cùng kỳ vọng vào hai nhà máy alumin (trong đó nhà máy Tân Rai đã đi vào sản xuất, còn nhà máy Nhân Cơ đang trong giai đoạn "rục rịch”) sẽ mang lại những hiệu quả kinh tế lớn cũng như giải quyết công ăn việc làm cho một số lượng không nhỏ người lao động. Vậy nhưng, thực tế hiện nay ra sao? Thua lỗ và tồn kho – khác hẳn với bức tranh tương lai tươi sáng mà Vinacomin vẽ ra. Sự thật này đã hiển hiện khi nhà máy Tân Rai sản xuất ra những mẻ alumin đầu tiên và phải chấp nhận bán dưới giá thành sản xuất. Theo Bộ Công thương, giá thành sản xuất alumin tháng 12-2012 là 333 USD/tấn trong khi giá bán chỉ khoảng 326,5 USD/tấn. Lỗ đã rõ, nhưng đáng quan ngại hơn, alumin sản xuất ra còn không bán được, tồn kho đến hàng chục ngàn tấn. Đây là thực trạng đang diễn ra tại nhà máy Tân Rai. Được biết, hiện tại, kho của nhà máy tuyển quặng đang tồn 40.000 tấn quặng tinh, nhà máy alumin tồn kho 20.000 tấn do chưa bán được. Tồn kho lớn như vậy nhưng nhà máy vẫn tiếp tục hoạt động, mỗi ngày sản xuất khoảng 1.000 tấn. Và trên thực tế, nhà máy này còn chưa có được một hợp đồng xuất khẩu nào với các đối tác nước ngoài, sản xuất ra chủ yếu chỉ tiêu thụ trong nước với số lượng ít ỏi.


Công trường khi thi công nhà máy Tân Rai Ảnh: TL
Lỗ, tồn kho, hàng ngàn công nhân của nhà máy Tân Rai đang trong tình trạng thấp thỏm vì "người thừa, việc thiếu”… điều này đồng nghĩa với những viễn cảnh mà Vinacomin vẽ ra đang tắt lụi dần. Thực trạng này liệu có thức tỉnh được các nhà làm quản lý qua khỏi "cơn mê”? Bởi cách đây chưa lâu, nói về thực trạng nhà máy Tân Rai càng sản xuất càng lỗ, bán dưới giá thành, đại diện Bộ Công thương, vị Vụ trưởng Vụ Công nghiệp nặng, ông Nguyễn Mạnh Quân vẫn còn rất kỳ vọng vào sự khởi sắc của Tân Rai rằng, giá alumin sẽ tăng trở lại khi nền kinh tế hồi phục. Tuy nhiên, chưa bàn đến chuyện tương lai giá alumin có tăng trở lại hay không, chỉ nhìn qua "cái cốt” của vấn đề, cũng thấy, các dự án bauxite đã lỗ ngay từ khi còn là ý tưởng.

Chỉ nói riêng về việc xây dựng cơ sở hạ tầng, đường vận chuyển phục vụ cho hai dự án này cũng đã thấy những đánh đổi là quá chênh lệch. Một chuyên gia kinh tế đã chỉ ra rằng, kinh nghiệm của các nhà khai khoáng trên thế giới cho thấy, không một quốc gia nào thực hiện vận chuyển khoáng sản bằng ô tô trên một quãng đường dài hàng trăm cây số như ở ta. Chắc chắn, bản thân Vinacomin cũng hiểu rõ rằng, để phục vụ cho các dự án bauxite này, chi phí đầu tư cơ sở hạ tầng phải vô cùng lớn. Nó đòi hỏi phải xây dựng cảng biển khổng lồ với số vốn đầu tư cũng không hề nhỏ. Trong khi ai cũng biết, với điều kiện kinh tế hiện nay ở nước ta, lấy đâu ra vốn và đất đai xây dựng một hệ thống đường sắt khổng lồ hay đường bộ chuyên dụng như vậy chỉ để phục vụ cho một mục đích duy nhất: Đào bauxite để chưng tách thành quặng sơ chế alumina rồi xuất cho nước ngoài (?)

Còn nếu chi tiết hơn, cái lỗ thực tế mà các nhà máy sản xuất alumin đang gánh chịu không chỉ là chuyện giá bán, không chỉ là chuyện tồn kho, chưa có hợp đồng xuất khẩu (trong khi mục tiêu là sản xuất để xuất khẩu – PV), còn là do đang sử dụng công nghệ Trung Quốc nên tỉ lệ thu hồi alumin trên quặng chỉ khoảng 85%. Bên cạnh đó, việc chậm tiến độ, tăng chi phí cũng là nguyên nhân khiến tăng giá thành, giảm hiệu quả dự án.

Một loạt những "thảm cảnh” của "dự án con cưng” đã được phơi bày. Vậy nhưng những mục tiêu được đặt ra cho các dự án alumin đã và đang tiếp tục được thực hiện. Thực hiện kể cả khi những thiệt hại về kinh tế đã hiển hiện ra trước mắt, đó còn chưa kể đến những nguy cơ ô nhiễm môi trường mà các dự án bauxite sẽ gây ra. PGS.TS Hoàng Chung Thẩm – chuyên gia lĩnh vực độc học môi trường, hiện đang nghiên cứu và giảng dạy tại Đại học Loyola, Chicago (Mỹ) khi trao đổi với Đại Đoàn Kết về những dự án bauxite Tây Nguyên đã đặt câu hỏi: Khi những dự án bauxite xây dựng mà phải đánh đổi bằng môi trường sống và sức khỏe người dân, trong khi không mang lại hiệu quả kinh tế, thì lý do gì chúng ta lại vẫn tiếp tục thực hiện nó?

Duy Phương

25/3/13

Phản đối Trung Quốc bắn tàu cá ngư dân Việt Nam

Nóc cabin tàu QNg 96382 TS của thuyền trưởng Phải bị bắn cháy đen
Nóc cabin tàu QNg 96382 TS của
 thuyền trưởng Phải bị bắn cháy đen.
LCST: Một mặt bộ Ngoại Giao nhà nước phản đối TQ, mặt khác vấn trấn áp những người yêu nước phản đối TQ, thế nầy có phải ngụy dân không nhỉ.
Hôm nay, 25/3, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam khẳng định, Việt Nam kiên quyết phản đối, yêu cầu phía Trung Quốc điều tra, xử lý nghiêm hành động bắn tàu cá của ngư dân Việt Nam.

Trả lời câu hỏi của phóng viên đề nghị cho biết phản ứng của Việt Nam trước việc ngày 20/3/2013, một tàu cá của ngư dân tỉnh Quảng Ngãi bị tàu Trung Quốc truy đuổi và nổ súng bắn cháy cabin tại khu vực thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lương Thanh Nghị cho biết:
“Ngày 20/3/2013, tàu cá mang số hiệu QNg 96382 TS của ngư dân tỉnh Quảng Ngãi trong lúc đang hoạt động nghề cá bình thường tại ngư trường truyền thống thuộc khu vực quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam đã bị tàu Trung Quốc truy đuổi và nổ súng bắn cháy cabin.
Đây là vụ việc hết sức nghiêm trọng, vi phạm chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa, đe dọa tính mạng và gây thiệt hại tài sản của ngư dân Việt Nam.
Hành động này đã vi phạm nghiêm trọng các nguyên tắc của luật pháp quốc tế, Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam và Trung Quốc, trái với tinh thần Tuyên bố ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC)".

Việt Nam kiên quyết phản đối, yêu cầu phía Trung Quốc điều tra, xử lý nghiêm hành động sai trái và vô nhân đạo nói trên, bồi thường thiệt hại cho ngư dân Việt Nam.
Cùng ngày, đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gặp đại diện Đại Sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội trao công hàm phản đối việc làm nói trên của phía Trung Quốc.

Trước đó, ngày 22/3, tàu cá QNg 96382 của thuyền trưởng Bùi Văn Phải (xã An Hải, Lý Sơn, Quảng Ngãi) cập về Lý Sơn trong cảnh tơi tả, cabin của tàu cùng nhiều đồ đạc cháy nham nhở.
Thuyền trưởng Bùi Văn Phải (25 tuổi), kể lại: Khoảng 10 giờ ngày 20/3, khi sắp kết thúc phiên đánh bắt tại khu vực đảo Lin Côn thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, tàu ông - gồm 9 ngư dân - đụng phải chiếc tàu tuần tra của Trung Quốc mang số 786, sơn màu trắng xám.
Tàu sắt Trung Quốc liền hùng hổ đuổi theo. Thuyền trưởng Phải kéo ga chạy thật nhanh. Do nằm ở vị trí không có rạn san hô ngầm để lọt vào tránh né như mọi lần, ngư dân đành cho tàu chạy thẳng.
Lính bên tàu tuần tra liên tục buộc tàu ngư dân dừng lại. Khoảng 30 phút sau, bất ngờ đạn lửa từ tàu tuần tra Trung Quốc (có thể là động tác cảnh cáo) bắt đầu nã sang ca bin tàu ngư dân của ta...

Nguồn: http://www.tienphong.vn/xa-hoi/619361/Phan-doi-Trung-Quoc-ban-tau-ca-ngu-dan-Viet-Nam-tpol.html

Theo Thông Tấn Xã Việt Nam

8/3/13

Hiện trường vụ tai nạn (ảnh của báo Thanh Niên)
Mỗi năm ở Việt Nam khoảng 1 vạn người
chết vì tai nạn giao thông
Tin cho hay 11 người tử vong trong vụ hai xe bus chở khách đâm nhau sáng 8/3 tại Cam Ranh, Khánh Hòa.

Bệnh viện Đa khoa Cam Ranh cho BBC biết đã tiếp nhận và đang điều trị 49 người khác bị thương trong vụ này.

Vụ tai nạn thảm khốc xảy ra sau nửa đêm thứ Năm 7/3 sang ngày thứ Sáu 8/3 tại địa phận phường Cam Nghĩa, thành phố Cam Ranh.

Trong số 11 người chết có hai tài xế của hai xe khách.

Chín người trong số đó chết ngay khi xảy ra tai nạn tại hiện trường, hai người tử vong sau đó.

Được biết 23 người trong số 49 nạn nhân được đưa đi cấp cứu đang trong tình trạng bị thương nặng.
Ngoài Bệnh viện Đa khoa Cam Ranh, Bệnh viện Cam Lâm cũng tiếp nhận 11 nạn nhân.

Một trong hai chiếc xe bus chở 47 khách. Con số khách trên chiếc xe bus thứ hai chưa rõ là bao nhiêu.

Cảnh sát tỉnh Khánh Hòa đang điều tra nguyên nhân gây ra tai nạn.

Nghi vấn ban đầu là một trong hai xe bus đã phóng quá tốc độ và vượt lằn đường.
Tai nạn giao thông là một trong các tác nhân gây chết người nhiều nhất ở Việt Nam, mỗi năm khoảng 1 vạn người.

Nguồn: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/03/130308_khanhhoa_bus_accident.shtml

23/2/13

Trúng tuyển đại học vẫn sẽ phải nhập ngũ



Từ 7/3/2013, nếu công dân nhận giấy báo trúng tuyển đại học, cao đẳng và lệnh gọi nhập ngũ cùng một lúc thì sẽ phải thực hiện lệnh nhập ngũ trước.
Đây là nội dung chính của Thông tư liên tịch số 13 của Bộ Quốc phòng và Bộ Giáo dục & Đào tạo sửa đổi bổ sung một số điều về việc tạm hoãn gọi nhập ngũ và miễn gọi nhập ngũ thời bình đối với công dân nam trong độ tuổi gọi nhập ngũ.
Kết quả trúng tuyển của công dân, theo thông tư sẽ được bảo lưu đến khi đã xuất ngũ.
Từ trước đến giờ, những công dân trúng tuyển đại học, cao đẳng nghiễm nhiên không phải nhập ngũ.
Hiện nay, những công dân nếu nhận được giấy nhập học đại học, cao đẳng thì chỉ cần báo cáo với ban chỉ huy quân sự trước 10 ngày để được hoãn gọi nhập ngũ.
Đối với những người nhận giấy nhập học trung cấp, cao đẳng chuyên nghiệp, hành nghề thì khoảng thời gian này là 3 ngày.
Vnexpress dẫn lời ông Đặng Đình Đại, nguyên hiệu trưởng trường Nguyễn Gia Thiều, Hà Nội, cho rằng trước đây, số lượng thanh niên phải vào quân ngũ tương đối lớn vì học sinh tốt nghiệp trung học phổ thông, đại học chỉ chiếm từ 20-30%.
"Tuy nhiên ngày nay, tỷ lệ tốt nghiệp tăng khiến số lượng thanh niên nhập ngũ chưa đáp ứng được yêu cầu hiện tại," ông Đại nói.

Tăng chất lượng quân

Trả lời báo Tiền Phong ngày 22/2, ông Nguyễn Thiện Minh, Vụ trưởng Vụ Giáo dục Quốc phòng, Bộ Giáo dục, Đào tạo nói hiện nay quân đội đang cần được nâng cao chất lượng nguồn nhân lực trong giai đoạn mới.
"Để thực hiện được nhiệm vụ trọng đại trên, nguồn nhân lực phục vụ quân đội hiện nay đòi hỏi chất lượng ngày càng cao về thể lực và tri thức," ông này nói.
Ông Minh lấy ví dụ trong tời kháng chiến chống Mỹ, những ai có trình độ văn hóa lớp 10 đến đại học thì ưu tiên cho binh chủng pháo binh, không quân. Trình độ văn hóa thấp hơn thì làm bộ binh.
"Để có nguồn nhân lực chất lượng cao thực hành chiến đấu, hợp đồng tác chiến quân binh chủng trong chiến tranh công nghệ cao hiện nay, phải tuyển chọn những công dân ưu tú, có sức khỏe, có trình độ văn hóa đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ."

"Đi học cái tốt"

Ông Minh nói quyết định này là đúc kết từ cái hay của các nước khác.
"Thực tế, một số nước không khó khăn như chúng ta, điển hình như Hàn Quốc, Israel đã làm việc này từ lâu." ông Minh nói.
"Việt Nam mới bắt đầu làm việc đó. Ta đang đi học cái tốt của họ đã làm rồi."
Hiện tại, cả hai nước mà ông Minh dẫn chứng, đều đang phải đối mặt với chiến tranh hoặc nguy cơ chiến tranh.
Nam Hàn, trên lý thuyết vẫn đang ở tình trạng chiến tranh với Bắc Hàn và Israel vẫn đang đối phó với xung đột vũ trang ở dải Gaza.
Ông Minh cho rằng, việc học sinh, sinh viên phải nhập ngũ không ảnh hưởng đến kiến thức và hoài bão theo ngành học.
"Các em cần hiểu rằng cơ hội tham gia vào lực lượng thường trực đối với một công dân chỉ có 2 năm, còn việc học tập là suốt đời."
"Quá trình đó có thể anh quên kiến thức một chút nhưng anh có cả một thời gian sau này để ôn tập, học tập."

Source: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/02/130222_army_enrollment_forcing.shtml

5/2/13

Vắng lời chúc sinh nhật Đảng ở VN?

Chỉ Campuchia và Lào gửi điện mừng ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam trong khi Trung Quốc, Cuba và Bắc Hàn đều không có động thái nào.

Nhân dịp kỷ niệm 83 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (3/2/1930 - 3/2/2013), các báo trong nước ngày 3/2 đồng loạt đăng tin Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam đã nhận được điện mừng từ các quốc gia láng giềng.

Tuy nhiên, danh sách các Đảng đã gửi điện mừng được công bố chỉ bao gồm Ban chấp hành Trung ương Đảng Nhân dân Cách mạng Lào và Đảng Nhân dân Campuchia.

Cho tới nay vẫn không có nguồn tin nào về điện mừng từ các quốc gia cộng sản Bắc Hàn hay Cuba, vốn là những quốc gia mà Đảng Cộng sản Việt Nam từng gọi là các nước 'cộng sản đồng chí'.

Theo Ban tiếng Tây Ban Nha của BBC tìm hiểu, trên trang Granma của Nhà nước Cuba cũng không có tin hay bài gì về Đảng Cộng sản Việt Nam trong mấy ngày qua.

Năm ngoái, cũng chỉ có hai Ban chấp hành của đảng cầm quyền tại Campuchia và Lào gửi điện mừng kỷ niệm 82 năm thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam vào đúng ngày 3/2.

"Lỗi thời"

Trung Quốc không những không gửi điện mừng, mà ngày 4/2, trang Hoàn Cầu Thời báo có bài trích báo tiếng Anh có ý chê rằng lễ kỷ niệm sinh nhật Đảng tại Việt Nam không còn tính thời sự.

Bài trên Hoàn Cầu, ấn bản có xu hướng dân tộc chủ nghĩa của Đảng Cộng sản Trung Quốc, bản Bấm tiếng Trung nhắc rằng vào ngày 3/2/1930, ông Hồ Chí Minh đã lập ra Đảng Cộng sản Việt Nam tại Hương Cảng và trích dẫn các văn kiện của Đảng ở Việt Nam về ý nghĩa ngày Sinh nhật Đảng với nước láng giềng.

Nhưng Hoàn Cầu đã kết thúc bài viết bằng đoạn trích dẫn từ báo Anh, tờ The Economist, trong một dịp không phải trong ngày, bằng câu rằng:

“Việt Nam làm lễ Sinh Nhật Đảng, báo Anh nhạo ngày lễ là lỗi thời.”

"Sự kiểm soát báo chí và quyền tự do ngôn luận một cách nghiêm ngặt đang khiến Việt Nam ngày càng trở nên lỗi thời so với các nước láng giềng, ví dụ như Myanmar."

Vẫn theo tìm hiểu của BBC Tiếng Trung ở London, trang Hoàn Cầu bản tiếng Anh tức Global Times không có bài nói trên về Việt Nam.

1/2/13

Lê Thăng Long: Thông tin về tình trạng biệt giam anh Trần Huỳnh Duy Thức

Tôi vừa nhận được thông tin dưới đây từ nhiều anh em bạn tù khác nhau ở trại giam Xuân Lộc vừa mãn hạn tù trở về. Theo những người này cho biết thì tình trạng bị cô lập, cách ly của anh Thức ở trại giam Xuân Lộc ngày càng nghiêm trọng. Anh ấy đã bị biệt giam một mình trong một phòng nhỏ từ tháng 8-2012 đến nay.

Gần đây trại giam siết điều kiện sinh hoạt của anh ấy ngày càng tệ hơn. Không được ra ngoài nấu ăn, mỗi ngày chỉ mở cửa một chút vào giờ phát cơm. Họ còn không cho anh ấy nhận sách báo từ gia đình gửi vào như trước.
Điều đáng nói là cách đây vài tuần ông Huỳnh Ngọc Sỹ cũng bị chuyển về K1 trại giam Xuân Lộc. Lý do là vì ông ấy không thể ở khu chung (không cách ly và điều kiện sinh hoạt thoải mái) do những người tù ở đó hay sỉ vả ông ấy là đồ tham ô, tham nhũng, nên trại giam bố trí cho ông ấy ở khu cách ly chỗ anh Thức. Nhưng ông ấy lại được ở phòng to, điều kiện sinh hoạt rất thoải mái, được mở cửa suốt ngày, được điện thoại về nhà, sách báo không hạn chế và nhiều ưu đãi khác.
 
Các anh em tù nhân ở đó rất bất bình nói rằng tội tham ô lại được ưu đãi, còn chính trị thì bị ngược đãi như anh Thức. Cũng theo anh em bạn tù trên cho biết rằng vài tháng trước nhiều người định tuyệt thực để đấu tranh yêu cầu trại giam không được biệt giam anh Thức. Nhưng trong một lần gặp anh Thức trên đường đi thăm gia đình (từ khu cách ly đi ra khu nhà gặp gia đình phải đi ngang khu chung), các bạn ấy hỏi thì anh Thức nói không nên tốn sức khỏe của mọi người để làm việc đó. Anh Thức nói sẽ từ từ giải quyết.
 
Bác Huỳnh, thân phụ của anh Thức cũng cho biết vài tuần trước đi thăm anh, anh nói rằng có một thời gian ngắn anh ở chung phòng với anh Phan Ngọc Tuấn (người bị kết án 5 năm theo điều 88 ở Phan Rang) nhưng sau đó thì mỗi người lại bị nhốt riêng trong một phòng nhỏ. Anh Thức cũng kể là có thấy ông Huỳnh Ngọc Sỹ trong khu cách ly.
 
Tình trạng này có thể gây ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của anh Thức. Do vậy rất mong sự lên tiếng của cộng đồng.
 
Trân trọng cảm ơn,

 
Lê Thăng Long

31/1/13

Nguyễn Quốc Quân 'không nhận tội'

LCST: Cuối cùng nhà nước Việt Nam phải trả tự do cho ông Nguyễn Quốc Quân vì không thể buộc ông từ "khủng bố" sang "âm mưu lật đổ chính quyền..." Nhà nước Việt Nam đã để lộ bộ mặt tráo trở,bỏ tù không được tha làm phúc. Các nhà đấu tranh khác vẫn còn bị nhà nước giam cầm. Chúng ta hãy cùng nhau phản đối những bản án bất công trái phép áp đặt cho họ....đòi nhà cầm quyền phải trả tự do cho tất cả các nhà dân chủ đấu tranh ôn hòa....cho Việt Nam Dân chủ, tự do.

Vợ nhà hoạt động người Mỹ gốc Việt nói chồng bà 'không nhận tội', trái với tuyên bố của Việt Nam sau khi trục xuất ông Nguyễn Quốc Quân.

Bà Ngô Mai Hương, vợ ông Quân, nói chuyện với BBC ngay sau khi trò chuyện với chồng qua điện thoại ngày 30/1.

Đến cuối ngày 30/1, máy bay đã đưa ông Quân từ Việt Nam sang Đài Bắc và dự kiến ông sẽ sớm về đến Mỹ.

Thông cáo từ Bộ Ngoại giao Việt Nam nói ông Quân đã "nhận tội" và muốn được khoan hồng để về đoàn tụ với gia đình.

Nhưng bà Hương nói: "Nếu anh nhận tội, anh đã về từ chín tháng trước."

Vợ ông Nguyễn Quốc Quân vui mừng

Vợ nhà hoạt động người Mỹ gốc Việt nói chồng bà 'không nhận tội', trái với tuyên bố của Việt Nam sau khi trục xuất ông.

"Việc anh Quân nhận tội chỉ có trên báo Việt Cộng, chứ không đúng. Tôi đã nói chuyện với anh Quân, không có chuyện đó."

Sức ép

Trong khi đó, ông Đỗ Hoàng Điềm, chủ tịch Đảng Việt Tân, cho rằng lý do chủ yếu khiến Việt Nam bất ngờ thả ông Nguyễn Quốc Quân là do sức ép quốc tế, đặc biệt sau vụ xử 14 người Thiên Chúa giáo ở Nghệ An.

Việt Nam trục xuất ông Quân, bị bắt từ tháng Tư năm ngoái, hôm 30/1 và ông được đưa lên máy bay rời Việt Nam cùng ngày.

"Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam phần nào bị bất ngờ trước phản ứng mạnh mẽ, nên khá lúng túng. Họ phải hoãn phiên xử anh Quân ngày 22/1 và một tuần sau, thả anh Quân."

VN 'khá lúng túng' vì ông Quân

Chủ tịch Đảng Việt Tân, cho rằng lý do chủ yếu khiến Việt Nam bất ngờ thả ông Nguyễn Quốc Quân là do sức ép quốc tế.

Hồi tháng Tư, Bộ Công an Việt Nam loan báo đã bắt tạm giam ông Quân, thành viên Đảng Việt Tân bốn tháng vì họ phát hiện "âm mưu" của ông Quân định kích động biểu tình chống chính quyền nhân dịp kỷ niệm ngày 30/4.

Báo Công an Nhân dân lúc đó đã đăng bài với tiêu đề ‘Thất bại mới của tổ chức phản động Việt Tân’, lên án "bản chất cố hữu’ của Việt Tân và ông Quân là khủng bố.
Bài báo nhắc lại ông Quân đã từng bị kết tội "khủng bố" một lần vào năm 2006 khi ông từ Campuchia xâm nhập vào Việt Nam phát tán truyền đơn và bị Tòa án nhân dân thành phố Hồ Chí Minh kết án 6 tháng tù.

Vào tháng Tám, chính quyền Việt Nam gỡ cáo buộc khủng bố theo điều 84 Bộ Luật hình sự đối với ông mà thay vào đó là tội ‘Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân’ theo điều 79.
Thời gian qua, Hoa Kỳ đã liên tục kêu gọi trả tự do cho ông Quân với lý do ông chỉ là một nhà đấu tranh cho cải cách dân chủ bất bạo động ở Việt Nam.

30/1/13

Cây bút bất đồng chính kiến VN qua đời

Nhà văn Hoàng Tiến
Một cây bút bất đồng chính kiến và nhà hoạt động vì dân chủ được biết đến ở Việt Nam, ông Hoàng Tiến, vừa qua đời tại Hà Nội, ở tuổi 80.

Nhà văn Hoàng Tiến, một thành viên của phong trào dân chủ, khối 8406, cựu chiến binh từ thời kỳ 'kháng chiến chống Pháp' ở Việt Nam, qua đời hôm thứ Hai, 28/1/2013 sau thời gian lâm bệnh nặng.

Hôm 30/1, Tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang, một nhà bất đồng chính kiến từng quen biết ông Hoàng Tiến, nói với BBC, đám tang của nhà văn, dự kiến tổ chức vào ngày thứ Sáu tại một nhà tang lễ bệnh viên quân đội, có thể chịu sự 'theo dõi' chặt chẽ của lực lượng an ninh.

Ông nói: "Đám tang hôm này, chắc chắn công an, họ sẽ theo dõi một cách dày đặc, và những người đi dự đám tang chắc chắn sẽ lọt vào trong tầm ngắm của công an.

"Nhưng còn việc có xảy ra xô xát, hay xảy ra cái gì không, thì còn tùy thuộc vào tình hình cụ thể," ông dự đoán.

Nhìn lại 'quá trình hoạt động' suốt cuộc đời của ông Hoàng Tiến, Tiến sỹ Thanh Giang cho biết cây bút bất đồng chính kiến từng 'tham gia những năm đầu của cách mạng,' khi ông là thiếu sinh quân.
'Tấm gương đấu tranh'

Tiến sỹ Giang cho rằng ông Tiến là một tấm gương cho các thế hệ bất đồng chính kiến ở trong nước. Ông nói:

"Ông là một trong những người phát biểu những ý kiến bất đồng chính kiến vào loại sớm ở trong nước. Và ông cũng là người đã đứng ra bênh vực nhà sinh vật học Hà Sỹ Phu, khi ông Hà Sỹ Phu bị nhà cầm quyền đem ra xử một cách không đúng."

"Ông là một con người khảng khái, không chịu khuất phục và nêu tấm gương cho nhiều thế hệ sau này, sẵn sàng đấu tranh cho dân chủ, tự do cho xã hội Việt Nam"

"Từ đó, ông đã cùng với cụ Hoàng Minh Chính, sát cánh với một số anh em trong lứa cùng với Hà Sỹ Phu, Bùi Minh Quốc..., đấu tranh cho dân chủ hóa ở Việt Nam."

"Ông là một con người khảng khái, không chịu khuất phục và nêu tấm gương cho nhiều thế hệ sau này, sẵn sàng đấu tranh cho dân chủ, tự do cho xã hội Việt Nam."

Được biết, sau thời gian tham gia quân ngũ, nhà văn Hoàng Tiến làm giảng viên Trường Đại học Sân Khấu và Điện ảnh ở Hà Nội. Ông có nhiều bài viết, phát biểu về chủ đề dân chủ, nhân quyền, dân chủ hóa, cải cách chính trị, thể chế ở trong nước.

Ông từng công khai yêu cầu nhà nước và đảng cộng sản tiến hành 'trưng cầu dân ý' về vị thế của đảng, yêu cầu thay Hiến pháp trên tinh thần do người dân soạn thảo, phúc quyết.

Ông cũng ký tên, tham dự vào nhiều thư, kiến nghị, đề xuất công khai của các nhóm trí thức, nhân sỹ và quần chúng, đề nghị nhà nước có các biện pháp mạnh mẽ và cụ thể nhằm 'bảo vệ toàn vẹn chủ quyền lãnh thổ' trước các nguy cơ xâm phạm của nước ngoài.

Nhà văn cũng từng cho truyền thông mạng trong nước và hải ngoại hay về việc bản thân bị 'xách nhiễu và đàn áp' do tiếp tục hoạt động và lên tiếng đòi 'dân chủ, nhân quyền.'

28/1/13

Vụ ném bom xăng chống cướp đất tại Thủ Thiêm: Cô Trần Thị Ngọc Muội bị kết án 6 tháng tù



CTV Danlambao - Theo tin từ bạn đọc Người Thủ Thiêm, hôm qua, 25/1/2013, Tòa án Nhân dân Quận 2 (TP.HCM) đã đưa cô Trần Thị Ngọc Muội ra xét xử với hai tội danh cáo buộc: 'Chống người thi hành công vụ' và 'gây rối trật tự'.

Cô Muội bị CA ập đến bắt giam vào ngày 6/9/2012, sau khi cô này ném 4 quả bom xăng vào công an nhằm giải cứu người mẹ già đang bị lực lượng cưỡng chế đánh đập.

Sự kiện cô Trần Thị Ngọc Muội và gia đình chống bọn cướp đất đã được tường thuật trên Danlambao tại bài viết Thủ Thiêm: Ném bom xăng chống cướp đất, một phụ nữ bị CA bắt

Liên quan đến vụ án, bạn đọc Người Thủ Thiêm cho biết:

"Sau một thời gian dài ngụy tạo hồ sơ, tra tấn, ép cung, chọn nhân chứng giả, ngăn cản luật sư… bọn chúng cùng đường, bí lối trước sự cương quyết, gan lỳ đấu tranh của cô Trần Thị Ngọc Muội, cộng với áp lực của nhân dân nên đã phải mang vụ án ra xét xử.

Trước ngày phiên tòa diễn ra, một bản án bỏ túi đã được trình cho quận ủy quận 2 xét duyệt. Mọi diễn biến liên quan đến vụ án phải chịu sự chỉ đạo trực tiếp của quận ủy".

Về phiên tòa xét xử cô Trần Thị Ngọc Muội vào sáng 25/1/2013 tại Tòa án nhân dân quận 2, bạn đọc Người Thủ Thiêm tường thuật:

Nhân dân không được vào tham dự phiên tòa, trong khi chúng huy động hàng trăm cán bộ đến dự. Nhân dân và những người liên quan phải ngồi ngoài và chịu sự giám sát nghiêm ngặt của an ninh, công an chìm nổi. Đây là lực lượng bảo vệ quan liêu tiêu cực, bao che cho tham nhũng nên làm gì có công lý!

Khi xét xử, tòa cố tình ngăn cản cô Muội và luật sư trình bày luận cứ bảo vệ theo quy định của pháp luật. Chúng dùng mọi thủ đoạn nhằm hạn chế không cho cô Muội và luật sư tranh luận. Vì chúng làm gì có công lý, làm gì có chính nghĩa, nên chúng rất sợ lời nói thẳng thắn, chính xác.

Sau cùng, trước sức ép của lẽ phải, trước sự chống trả quyết liệt của nhân dân, chúng đã phải vội vàng tuyên án một cách ngượng mồm. Kết quả là cô Trần Thị Ngọc Muội bị tuyên án 6 tháng tù giam.

Đây là phiên tòa điển hình cho sự dối trá, chà đạp luật pháp, coi thường nhân dân!

Việc bắt giữ cô Trần Thị Ngọc Muội nhằm phục vụ cho âm mưu cướp đất của bọn cường hào ác bá tại Thủ Thiêm, dưới sự chỉ đạo của Chủ tịch UBND Phường Bình Khánh là Vũ Hoàng Phương và viên trưởng công an phường tên Dung. Vũ Hoàng Phương là kẻ khi dẫn quân đi cướp đất từng tuyên bố ngông cuồng: “Tao là luật, luật là do tao”.

Kế hoạch cướp đất tại Thủ Thiêm do Chủ tịch UBND Quận 2 là Tất Thành Cang chỉ đạo trực tiếp. Để làm giàu cho nhóm lợi ích của Bí thư Thành ủy Lê Thanh Hải, Tất Thành Cang đã ra sức vơ vét tài sản của dân nghèo. Sau những phi vụ đàn áp cướp đất khiến người dân quận 2 kiệt quệ, Tất Thành Cang đã được Lê Thanh Hải nâng đỡ đưa lên giữ chức Giám đốc Sở Giao Thông Vận Tải TP.HCM. Với chức vụ mới này, người dân Sài Gòn sẽ tiếp tục bị ăn cướp bởi nhóm lợi ích của Lê Thanh Hải, Tất Thành Cang.

CTV Danlambao
danlambaovn.blogspot.com

Nhạc sĩ Phạm Duy qua đời tại Việt Nam


Nhạc sĩ Phạm Duy vừa qua đời chiều ngày 27/01/2013 tại Sài Gòn. Ra đi ở tuổi 92 Phạm Duy, được xem là một cây đại thụ của nền tân nhạc Việt Nam với hơn 70 năm sự nghiệp, đã để lại một khối lượng đồ số cả nghìn tác phẩm âm nhạc ghi đậm dấu ấn của một nhạc sĩ dành trọn đời cho tình yêu âm nhạc.
Theo tin từ nhà thơ Đỗ Trung Quân từ Sài Gòn, tác giả của « Nghìn Trùng Xa Cách » đã trút hơi thở cuối cùng vào chiều nay khoảng 14 giờ 45 tại bệnh viên 115 Sài Gòn vì tuổi cao sức yếu.

Nhạc sĩ Phạm Duy, tên thật là Phạm Duy Cẩn. Sinh ngày 05/10/1921 tại Hà Nội. Ông bắt đầu sáng tác vào năm 1942 với tác phẩm đầu tay là « Cô Hái Mơ ». Hai năm sau ông gia nhập gánh hát Đức Huy và trong hành trình « hát rong » ấy, Phạm Duy đã đi khắp mọi miền đất nước trước đi theo Việt Minh tham gia kháng chiến chống Pháp năm 1945. Sau đó do không chịu được sự trói buộc với những sáng tác âm nhạc của mình, ông đã rời bỏ những người cộng sản để trở thành nghệ sĩ tự do cống hiến cho âm nhạc. Năm 1949 ông lập gia đình với ca sĩ Thái Hằng và có với bà 4 người con.

Hai năm sau ông đưa gia đình vào Nam sinh sống. Đến năm 1953, nhạc sĩ Phạm Duy sang Pháp học về âm nhạc.Sau khi du học ở Pháp trở về ông thành lập ban Hợp ca Thăng Long và đắm mình cho những sáng tác lãng mạn mang đạm chất Phạm Duy. Biến cố năm 1975 đã đưa nhạc sĩ Phạm Duy sang định cư tại Mỹ và đến năm 2005 ông trở lại Việt Nam cho đến ngày " Nghìn trùng xa cách" hôm nay.

Trong sự nghiệp trải dài hơn 70 năm Phạm Duy để lại những trường ca « Con đường cái quan », « Mẹ Việt Nam » hay « Bầy chim bỏ xứ ». Trong số những bản nhạc được coi là xuyên thời gian của Phạm Duy phải kể đến « Bên cầu biên giới », « Tình kỹ nữ », hay những lời tự tình với quê hương, dân tộc bản « Tình Ca », « Tiếng hò miền Nam » hay « Qua cầu gió bay ».

Nếu như các tác phẩm âm nhạc của Phạm Duy đau đáu một tình yêu thương quê hương đất nước con người Việt Nam, thì đó là bởi cuộc đời của người nhạc sĩ tài hoa này luôn gắn liền với những biến cố thăng trầm của đất nước.

Thanh Hà
http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20130127-nhac-si-pham-duy-qua-doi-tai-viet-nam
TRÁI TIM TƯỢNG ĐÁ
Sao lại chết
Đất trời chưa vào Tết...
Cuộc đời thế là hết...
Hết buồn, hết giận, hết thương...
Lối xưa Hoàng thị quên đường rồi ư
Mùa thu gục chết tương tư
Nát trên lòng đá thà như giọt đào
Cô hàng nước hoá xanh xao
Chiều biên giới mưa sầu áo não...
Đường cái quan tác tan mưa bão
Thôi thì thôi
Thế rồi cũng thôi...
Cũng hết trong tôi
Những lời oán trách
Giọt mưa nào vẫn còn tí tách
Khóc cho người
Khóc cho đời
Khóc cho tôi
Chén rượu ly bôi...
Ầu ơ... giọt đắng trên môi
Ra đi còn mãi những lời ghét - thương !!!
Strasbourg, 27 / 01 / 2013
_ Hoàng Hạc - Ng. Vô Vi _

Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam lên tiếng về trường hợp Blogger Lê Anh Hùng



Lên tiếng về vụ Blogger Lê Anh Hùng bị Công an bắt cóc đưa vào Trại Tâm thần vì lên tiếng chống tham nhũng và biểu tình chống xâm lược Trung quốc

PARIS, 26.1.2013 (UBBVQLNVN) - Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam lên tiếng tố cáo mạnh mẽ việc nhà cầm quyền Hà Nội bắt cóc Blogger Lê Anh Hùng đưa vào Trại Tâm thần có tên Trung tâm Bảo trợ Xã hội II tại xã Viên An, Ứng Hòa.

Vào lúc 10 giờ 15 sáng thứ năm ngày 24.1.2013, sáu nhân viên mật vụ đến Công ty của ông Hùng ở Hưng Yên yêu cầu được gặp ông Lê Anh Hùng liên quan đến "Giấy tạm trú, tạm vắng", rồi đưa lên xe chở đi mất không cho biết lý do. Một ngày sau mới biết anh Hùng bị đưa về Trung tâm Bảo trợ Xã hội số 2 ở Ứng Hòa gần Hà Nội, nơi tập trung những người mắc bệnh tâm thần.

Một ngày sau, 26.1.2013, một số bạn đến đây xin thăm anh. Nhưng ông Vượng, Giám đốc Trung tâm, từ chối ông bảo mẹ anh Hùng làm đơn yêu cầu đưa anh vào đây và yêu cầu không ai được tiếp cận con bà ngoài bà. Bạn bè thân thuộc cho biết mẹ anh Hùng không bao giờ viết đơn đưa con bà vào trại tâm thần hay yêu cầu như thế.

Ông Lê Anh Hùng, sinh năm 1973, được tiếng là người dịch thuật và đưa lên Blog những vấn đề liên quan tới chính trị, đặc biệt những bài viết tố cáo nạn tham nhũng và sự lạm quyền của cán bộ đảng cao cấp hay trong chính quyền. Ông đã viết 70 đơn tố cáo chống những bộ mặt nổi danh như Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, cựu Tổng bí thư Nông Đức Mạnh tham nhũng, buôn bán ma túy cùng những tội phạm nghiêm trọng khác. Đơn tố cáo viết hôm 6.6.2012, ông Hùng chỉ đích danh cựu Tổng bí thư Nông Đức Mạnh "đưa ông Hoàng Trung Hải, trùm ma túy, trùm mafia, trùm sát nhân, trùm phản quốc lên làm Phó Thủ tướng".

Ông Lê Anh Hùng cũng tham gia các cuộc biểu tình chống xâm lược Trung quốc ở Hà Nội. Vì vậy ông thường trực bị công an thẩm vấn, sách nhiễu và hăm dọa.

Được tin, ông Võ Văn Ái, Chủ tịch Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam, đã lên tiếng tại Paris rằng: "Việc bắt bớ các nhà bất đồng chính kiến đưa vào Trại tâm thần hay Nhà thương điên, là thủ thuật đáng khinh nhắc chúng nhớ lại thời đại Liên Xô cũ. Nhà cầm quyền Hà Nội sử dụng không ngừng bất cứ thủ đoạn nào để bịt miệng tiếng nói của thế hệ trẻ. Cộng đồng thế giới cần lên tiếng tố cáo sự bắt cóc Lê Anh Hùng và yêu sách trả tự do tức khắc cho nhà Blogger Lê Anh Hùng".

Rất có thể ông Lê Anh Hùng sẽ bị xử theo Pháp lệnh 44 xử lý những vi phạm hành chính. Pháp lệnh này cho phép công an địa phương hay Ủy ban Nhân dân ở các cấp làng xã có thể bắt và "giam giữ hành chính" mọi công dân từ 6 tháng đến 2 năm không cần thông qua cơ quan pháp lý hay tòa án. Theo Pháp lệnh 44 ban hành năm 2002, tại điều 1 khoản 3 "cá nhân có hành vi vi phạm pháp luật về an ninh, trật tự, an toàn xã hội nhưng chưa đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự" sẽ bị giam giữ không thông qua tòa án bằng việc "quản chế hành chính", hoặc đưa "vào trường giáo dưỡng, cơ sở giáo dục, cơ sở chữa bệnh" (tức Trại tâm thần).

LHQ không ngừng kêu gọi Việt Nam bãi bỏ Pháp lệnh 44 vì Pháp lệnh này trái chống với các điều được bảo đảm trong Công ước quốc tế về Các quyền dân sự và chính trị mà Việt Nam tham gia ký kết từ năm 1982. Dù vậy, Việt Nam chẳng thèm chấp hành các khuyến nghị của LHQ, tiếp tục áp dụng Pháp lệnh 44 với các nhà hoạt động ôn hòa cho nhân quyền. Năm ngoái, Blogger Bùi Thị Minh Hằng từng bị giam giữ 5 tháng trong một "cơ sở giáo dục" hay "trường giáo dưỡng" ở Thanh Hóa trong những điều kiện vô cùng khắt nghiệt. Nhà hoạt động cho dân chủ Nguyễn Trung Lĩnh hiện bị giam giữ tại Bệnh viện Tâm thần Trung ương ở Hà Nội.

Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam đã thiết lập hồ sơ ông Lê Anh Hùng gửi Hội đồng Nhân quyền LHQ.

Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam

25/1/13

Lạm phát VN tăng lại trong tháng Giêng

Lạm phát tại Việt Nam tăng trở lại vào tháng Một, theo thông báo chính thức mới nhất, gây quan ngại khả năng tung gói kích cầu của chính phủ sẽ bị hạn chế.

Thông số được Tổng cục thống kê Quốc gia công bố ngày 24/1 cho thấy Chỉ số giá tiêu dùng (CPI) tăng lên 7,07% trong tháng này so với cùng kỳ năm trước, cao hơn mức 6,8% hồi tháng 12.

CPI trong tháng này cũng cao hơn 1,25% so với tháng trước đó.

Điều này được cho là do "thanh khoản tăng mạnh trong cuối tháng 12, kèm với việc hạ lãi suất cơ bản và ảnh hưởng của thời điểm cuối năm lên giá cả," ông Deepak K.Mishra, kinh tế gia của Ngân hàng Thế giới tại Việt Nam nói với AFP.

Chính quyền sẽ phải "kiềm chế tăng trưởng thanh khoản trong tương lai" để hạ lạm phát trong quý hai năm 2013, ông Deepak nói thêm.

Việt Nam đã liên tục tăng lãi suất trong năm 2011 để ngăn nền kinh tế bị quá nhiệt, dẫn đến lạm phát ở hai con số.

Tuy nhiên từ lúc nền kinh tế có dấu hiệu nguội xuống, chính phủ đã bắt đầu khởi động lại nỗ lực kích thích kinh tế bằng chính sách tiền tệ.

Ngân hàng Nhà nước trong tháng 12 năm ngoái đã cắt lãi suất lần thứ sáu kể từ tháng Ba năm 2012 trong bối cảnh tăng trưởng kinh tế vào mức chậm nhất trong vòng 13 năm qua, vào khoảng 5% trong năm 2012.

Lạm phát có dấu hiệu quay trở lại được cho là sẽ giới hạn khả năng kích thích kinh tế của chính phủ.
"Sẽ không dễ để giữ lạm phát thấp hơn mức chỉ tiêu 6,9% của chính phủ trong năm 2013," một nhà phân tích giấu tên nói với hãng tin AFP.

"Chính quyền sẽ phải rất cẩn thận về chính sách tiền tệ trong tương lai. Bây giờ vẫn là quá sớm để tăng lãi suất một lần nữa. Họ đang không biết mình ở đâu và không biết phải đi theo lối nào."

Nền kinh tế Việt Nam đang đứng trước lo ngại về khối nợ xấu trong khu vực ngân hàng, đầu tư nước ngoài suy giảm và hàng loạt những vụ tai tiếng liên quan đến doanh nghiệp nhà nước.

21/1/13

Vietnamnet: Sinh viên sập bẫy với những chiêu lừa mới

Sinh viên sập bẫy với những chiêu lừa mới 1
LCST: Dân tộc Việt Nam có truyền thống van hoá tốt đẹp, nay còn đâu ? Chế độ độc quyền độc đảng đã gay quá nhiều đau thương, khổ đau cho quê hưong....
 
Khi vừa phải chi phí cho tiền vé tàu xe leo thang, tiền sinh hoạt đắt đỏ, tiền học cuối kì thì nhiều sinh viên còn phải đối mặt với nạn trộm cắp đang hoành hành tại các khu trọ. Nhiều sinh viên đã mất “trắng” toàn bộ gia tài chỉ sau một đêm.
 
Chỉ một chút sơ ý không đóng cửa là cơ hội cho những tên đạo chích hành nghề
 
Một phút lơ đễnh, của không cánh mà bay
 
Thường ngày nhiều sinh viên vẫn cẩn thận để ý tới các đồ dùng, vật dụng của mình. Tuy nhiên, chỉ một chút sơ hở là họ đã mất đi những đồ vật đáng giá chỉ trong nháy mắt.
Bình (trọ ở Đám Mạ, Cổ Nhuế) đã mất đi chiếc máy tính cây cùng với hai chiếc điện thoại và ví tiền chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ. Bình cho biết, vì học bài khuya, chiếc chốt của cửa phòng mới bị hỏng nên chỉ khép cửa hé rồi đi ngủ. Sáng ra thức dậy, cậu hoàn hồn vì cánh cửa phòng mở toang, với lấy chiếc điện thoại thì đã không còn. Nhìn lên chỗ bàn học thì chiếc máy tính và ví đựng tiền ăn cho cả tháng cũng đã không cánh mà bay.
Phòng trọ của Bình nằm trong dãy nhà tự quản, có một chiếc cổng chung cho bốn phòng. Tuy nhiên, chiếc cửa này lại ít khi được khóa. Bởi vậy, những tên trộm đã được cơ hội lẻn vào phòng cậu để trộm đồ.
Còn Hoa (trọ Yên Hòa, Cầu Giấy) đã khóc sưng mắt khi mất cùng một lúc hai chiếc laptop. Một chiếc máy acer giá 11 triệu của Hoa mới mua được 5 ngày và một chiếc loại HP 13 triệu của anh trai mới mua được 1 tháng.
Hoa cho biết: “Mình chỉ đi mua thức ăn ở ngay ngoài ngõ, cách nhà chừng 500m. Vì có anh trai đang ngủ ở nhà đã tỉnh nên mình yên tâm, chỉ cài cửa phía ngoài mà không khóa. Nhưng đi chỉ chừng 15 phút về thì phát hiện cửa bị mở, anh trai thì ngủ thiếp đi lúc nào, còn hai chiếc máy tính đặt ở trên gác xép đã biến mất, chỉ còn lại chiếc cặp đựng lap và bộ sạc pin”.
“Khi mình hô hoán mất thì một chị phòng bên cạnh bảo có hai kẻ vừa vào hỏi xóm trọ nhưng cũng không rõ là ai. Vì cửa cổng chính không khóa nên không kiểm soát được người qua lại” – Hoa nói trong tiếng nấc.

Mất đồ vì…chiếc cửa sổ
Sinh viên sập bẫy với những chiêu lừa mới 2
Chiếc cửa sổ đã bị cạy tung để trộm đồ
Nhiều sinh viên nghĩ rằng, chỉ cần khóa cửa chính là có thể yên tâm bảo vệ tài sản của mình. Nhưng ít ai biết rằng, với một chiếc cửa sổ không được che chắn cẩn thận thì việc mất đồ cũng dễ…như trở bàn tay.
Nga (trọ ở Đông Ngạc, Từ Liêm) cũng khóc lên khóc xuống bởi sau một đêm toàn bộ gia tài gồm một chiếc laptop và chiếc máy ảnh dùng để học tập đã bị kẻ gian lấy mất. Nga kể lại: “Hôm đấy mình làm bài tập đến gần sáng nên để chiếc máy tính và máy ảnh trên bàn rồi đóng cửa sổ đi ngủ. Nhưng tên trộm đã dùng những chiếc móc phơi đồ uốn thành những chiếc móc nhỏ để cạy cửa. Đến hôm sau mình mới phát hiện ra thì đã quá muộn. Giờ mình không biết phải nói sao với bố mẹ bởi chiếc laptop và máy ảnh có giá hơn 15 triệu đồng”.
Tương tự, trường hợp của Hoàng (Xuân Đỉnh, Từ Liêm) cũng bị mất chiếc laptop bởi đi ngủ mà chiếc cửa sổ vẫn mở toang. Những tên “đạo chích” đã tìm cách “câu” chiếc máy tính trong nháy mắt khi chủ nhân vẫn còn đang say giấc nồng.

Sập bẫy với chiêu lừa mới
Không ít sinh viên đã bị những tên “đạo chích” lợi dụng lòng thương người để mặc cả với những món đồ có giá trị. Và khi phát hiện ra mình đã bị lừa thì những kẻ gian cũng đã “cao chạy xa bay”.
Trang (trọ ở đường Hồ Tùng Mậu) đã mếu máo khi kể lại câu chuyện bị mất laptop cho bạn bè. Trang cho biết: “Mình đang đi ngoài đường thì có một chú nhờ mình chuyển đồ cho một chị trong chợ. Mình đã nghi ngờ nhưng vẫn đồng ý giúp.

Vì món đồ có giá trị nên chú sợ mình mang vào rồi đi mất nên đòi để lại gì đó làm tin. Lúc ấy mình đang mang chiếc laptop trên vai nhưng không chịu để lại. Chú ấy rút ngay chìa khóa xe đưa cho mình, bảo coi như hai chú cháu ràng buộc nhau. Mình đã để lại laptop cho chú, đi vào chợ đưa đồ. Nhưng đứng một lúc không thấy có người lấy đồ, mình chạy vội ra thì chú kia đã đi mất”.
Còn đối với Tiến (trọ ở khu vực Chùa Láng) vẫn chưa hết bàng hoàng sau vụ bị lừa mất laptop vì chính sự dễ tin người của mình.

Tiến kể lại: “Có một thanh niên cao ráo hỏi mình đường ra siêu thị Trần Anh. Hắn còn nhờ mình đi theo ra đấy, đưa đồ cho một chị ở trong siêu thị và nhận giúp hóa đơn 13 triệu đồng. Hắn sợ mình lấy mất tiền nên đòi để lại chiếc laptop làm tin. Mình đi lên tầng 2 siêu thị, thấy bác bảo vệ lớ ngớ không hiểu mình đang hỏi ở chỗ nào nên mình đã vội chạy xuống nơi đứng chờ hắn. Chỉ sau 3 phút chiếc laptop của mình đã không cánh mà bay”.

Tiến cho biết đã ra công an ngay gần nhà để khai báo.

Được biết Tiến không phải là trường hợp đầu tiên. Nhưng việc mất laptop của Tiến cũng là bài học cho những sinh viên còn “gà mờ” và có chút tốt bụng thì việc “sập bẫy” những chiêu lừa này là điều dễ dàng xảy ra.

10/1/13

Nhạc sĩ Hoàng Hiệp mới qua đời tại nhà riêng

Nhạc sĩ Hoàng Hiệp
Nhạc sĩ Hoàng Hiệp, mà tên tuổi gắn liền với các ca khúc nổi tiếng như Câu hò bên bờ Hiền Lương, Lá Đỏ, Nhớ về Hà Nội, và Trở về dòng sông tuổi thơ, mới qua đời tại nhà riêng ở thành phố Hồ Chí Minh, trưa ngày 9 tháng Giêng năm 2013, hưởng thọ 81.

Sinh ngày 1/10/1931 tại An Giang, ông tên thật là Lưu Trần Nghiệp. Ông bắt đầu con đường sáng tác âm nhạc từ cuối thập niên 40s nhưng những tác phẩm của ông khi đó còn ít được công chúng biết tới.

Nhạc sĩ Thế Bảo - một người nhạc sĩ cùng thế hệ với ông - kể trong cuộc trò chuyện với BBC Việt Ngữ, về bút danh của ông, đó là trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, ông chọn ghép tên một người bạn là Hòa với tên thật của ông là Nghiệp, thành Hoàng Hiệp.

Năm 1954 ông tập kết ra Bắc và là trong số các nhạc sĩ đầu tiên (khóa hai - năm 1956) của Trường Âm Nhạc Việt Nam (mà bây giờ là Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam).

'Nhạc sĩ cách mạng'

"Bất cứ ai sống từ năm 1954 tới 1975 ở miền Bắc người ta đều gọi là nhạc sĩ cách mạng, nhưng ông Hoàng Hiệp là một nhạc sĩ viết nhạc rất tình cảm - gần như cái gì ông xúc cảm thì ông mới viết cho nên các tác phẩm của ông rất chân thành."
Nhạc sĩ Thế Bảo

Xuất phát từ cảm hứng của một người miền Nam tập kết ra Bắc, năm 1957, ông sáng tác bài hát Câu hò bên bờ Hiền Lương, cùng với nhạc sĩ Đằng Giao và nó được coi là tác phẩm "khởi đầu cho sự nghiệp sáng tác chuyên nghiệp" của ông.

Một câu chuyện khá thú vị về bài hát Câu hò bên bờ Hiền Lương được nhà văn Nguyễn Quang Sáng, một người bạn cùng thế hệ và cũng là người đồng hương với nhạc sĩ Hoàng Hiệp kể với BBC Việt ngữ.

"Lúc bấy giờ Hà Nội coi nó là nhạc vàng, ủy mị và không cho phổ biến nhưng bác Hồ mê nó quá, từ đó nó nổi lên luôn," ông Sáng kể. "Ngày đó có những quan điểm kỳ lạ lắm, không thoáng như bây giờ đâu.

"Hồi đó quan niệm khắt khe, trong lúc chiến tranh mà nghe buồn quá thì không có thích. Nhưng rồi Bác Hồ nghe, bác Hồ thích thì bác Hồ khen trong khi có những người khác thì lại chê. Thế khi bác Hồ khen rồi thì lại được. Mà bài đó hay thật," ông Sáng kể tiếp.

Nhạc sĩ Hoàng Hiệp được coi là thuộc thế hệ "các nhạc sĩ cách mạng", tuy nhiên theo nhạc sĩ Thế Bảo thì "bất cứ ai sống từ năm 1954 tới 1975 ở miền Bắc người ta đều gọi là nhạc sĩ cách mạng, nhưng ông Hoàng Hiệp là một nhạc sĩ viết nhạc rất tình cảm. Gần như là cái gì ông xúc cảm thì ông mới viết cho nên các tác phẩm của ông rất chân thành, cho dù viết dưới dạng nào. "

Tâm hồn thơ

Đặc điểm nổi bật của nhạc sĩ Hoàng Hiệp là ông thường phổ nhạc cho thơ và đã sáng tác được rất nhiều bài hát nổi tiếng xuất phát từ những bài thơ của các nhà thơ khác.

Nguyễn Quang Sáng nói về nhạc sĩ Hoàng Hiệp
Nhìn lại sự nghiệp sáng tác của nhạc sĩ Hoàng Hiệp, người qua đời trưa ngày 9/1/2012 tại tư gia ở thành phố Hồ Chí Minh.
 
"Mặc dù phổ nhạc cho thơ nhưng ông không bị con ngựa của thơ kéo đi mà âm hhạc của ông vẫn làm cho thơ bay bổng, như bài Ngọn đèn đứng gác (thơ Chính Hữu), Lá Đỏ (thơ Nguyễn Đình Thi), Trường Sơn Đông Trường Sơn Tây (thơ Phạm Tiến Duật). Ông phổ thơ nhưng luôn tạo được dấu ấn riêng," vẫn theo nhạc sĩ Thế Bảo.

Nhà văn Nguyễn Quang Sáng thì gọi ông là "nhạc sĩ nhà thơ mặc dù ông không làm thơ nhưng ông cảm nhận về thơ rất sâu sắc và tinh tế. Cho nên ông đưa nốt nhạc vào thơ thành những bài hát đầy cảm xúc. Và đó chính là tài năng của Hoàng Hiệp" và ông là "một trong những người phổ nhạc cho thơ hay nhất Việt Nam".

"Ông ở Cù Lao Riêng, huyện Chợ mới, An Giang, ở cái chốn sông nước, lúc nào cũng dạt dào sóng vỗ nên tâm hồn thơ của ông cũng dạt dào lắm, vì thế ông đưa nhạc vào thơ rất là ngọt ngào, rung động" nhà văn Nguyễn Quang Sáng nói .

Trong thời gian 20 năm sống tại Hà Nội, ông đã sáng tác hàng trăm ca khúc. Sau năm 1975, ông trở về Miền Nam và làm việc tại Nhà xuất bản Âm nhạc thành phố Hồ Chí Minh, sau đó về Hội Âm nhạc thành phố Hồ Chí Minh, và từng có thời gian làm Tổng thư ký Hội.

Nhạc sĩ Thế Bảo nói về nhạc sĩ Hoàng Hiệp
Nhạc sĩ Hoàng Hiệp qua đời tại nhà riêng ở thành phố Hồ Chí Minh, trưa ngày 9 tháng Giêng năm 2013, hưởng thọ 81.
 
Những tác phẩm của ông ở giai đoạn này phải kể tới Trở về dòng sông tuổi thơ, Con đường có lá me bay, Mùa chim én bay, Em vẫn đợi anh về, và đặc biệt bài Nhớ về Hà Nội, một trong số ít ỏi những bài hát do chính ông viết lời, xuất phát từ nỗi nhớ thành phố bên sông Hồng nơi ông đã sống hơn 20 năm. Đây cũng là bài hát được nhiều người coi là trong số những bài hát hát hay nhất viết về Hà Nội.

Lãng mạn, trữ tình

Theo nhạc sĩ Hồng Đăng, một người bạn từ 50-60 năm qua với nhạc sĩ Hoàng Hiệp, thì nhạc của ông "rất lãng mạn, rất tình cảm, và bao giờ cũng để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người nghe."

Trước ý kiến về nhạc sĩ Hoàng Hiệp là người ít sáng tác lời mà chủ yếu là phổ nhạc cho thơ, nhạc sĩ Hồng Đăng cho biết trong cuộc trò chuyện với BBC Việt Ngữ, rằng theo ông "đó chính là sự cộng tác đồng điệu giữa người làm thơ và người sáng tác nhạc."

Nhạc sĩ Thế Bảo thì cho rằng những bài hát ông sáng tác sau năm 1975, từ khi về Sài Gòn, có khác với những bài hát cách mạng của giai đoạn trước.

"Đó là giai đoạn chuyển đổi. Nhiều nhà thơ viết thơ tình nhiều hơn và những bài thơ tình đó mang tính chất cái tôi chứ không còn cái chúng ta nữa do vậy những bài hát do ông phổ nhạc đều rất hay".

Năm 2000, nhạc sĩ Hoàng Hiệp được nhận Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học Nghệ thuật cho các tác phẩm: Câu hò bên bờ Hiền Lương, Cô gái vót chông, Ngọn đèn đứng gác, Trường Sơn đông - Trường Sơn tây, Viếng Lăng Bác, Nhớ về Hà Nội.

Cho tới nay tổng cộng ông viết khoảng 400 ca khúc, ngoài các sáng tác cho kịch nói, cải lương, phim truyện và phim tài liệu.

Được biết linh cữu của ông được quàn tại nhà tang lễ Thành phố Hồ Chí Minh (25 Lê Quý Đôn) từ 16 giờ ngày 9/1 và sẽ được đưa đi an táng tại Nghĩa trang thành phố vào ngày 11/1/2013.

29/12/12

Chuyện Xảy Ra Trong Ngày Xử Phúc Thẩm CLB NBTD !!!


Vượt qua vòng vây của an ninh bao quanh nhà để ra phiên tòa đã khó.
Cả đêm trước ngày diễn ra phiên tòa phúc thẩm không ngủ được vì chỉ sợ mình nhắm mắt sẽ ngủ quên đi mất. Đành nằm đợi trời sáng.
4h sáng, trong lòng cảm thấy bất an, bồn chồn, lo là chỗ mình đang trú bị lộ, an ninh sẽ chặn không thể đi được. Tiếng động ngoài cửa càng làm mình lo hơn.
Ngồi dậy bật đèn, mở máy lên đọc kinh và cầu nguyện. Cứ đọc đi đọc lại mãi Kinh hòa bình.

5h30 sáng, mở cửa bước ra ngoài thấy mọi thứ đều yên bình. Thế là diện bộ đồ thể dục vào, "tót" ra đường thôi.
Sau khi cà phê cà pháo xong, gần 8h sáng lượn qua tòa án thấy toàn phe an ninh, chẳng thấy phe ta đâu cả. Quyết định dừng chân 1 nơi gần đó để đi bộ từ từ lại.
Hơn 8h, tôi bước chân từ phía ngã tư Pasteur - Lý Tự Trọng qua công viên Cổ Đa đối diện Tòa án. Khi dừng chân ngay đối diện Tòa án, bao nhiêu ánh mắt đổ dồn, camera cũng chĩa dồn về phía tôi. Dường như chỉ có mình tôi lạc lỏng giữa đám đông xa lạ với những cặp mắt hình viên đạn đang nhìn về phía tôi. Mặc kệ! Tôi chọn cho mình một chỗ ngồi đối diện với Tòa án, một mình lẩm nhẩm bài Kinh hòa bình cầu nguyện cho những người đang bị xét xử bên trong Tòa án. Ngồi đó được 1 chút, công an đến đuổi tôi đi chỗ khác. Tôi bước chân qua phía bên kia Tòa án, ngồi ngay chỗ nhà chờ xe buýt. Có vài người cũng ngồi đấy vì không được vào phiên tòa, chúng tôi bắt đầu trò chuyện làm quen. Được 1 chút, công an lại đuổi chúng tôi đi chỗ khác. Tôi trở lại phía công viên, cũng vừa lúc Vũ Sỹ Hoàng (Fb Hành Nhân) và Bách Việt đi tới. Chúng tôi cùng bước vào trong công viên ngồi trò chuyện với nhau. Chỉ được 1 chút, đám đông đủ loại công an, an ninh, dân phòng, trật tự đô thị đi về phía 3 người chúng tôi. Linh cảm có điều không hay, chúng tôi quyết định đứng dậy rời khỏi công viên. Một viên công an lớn tuổi đi nhanh theo tôi nói:
- Đề nghị cô cho kiểm tra giấy tờ.
- Ơ! Đi dạo công viên mà cũng bị xét giấy tờ là sao?
- Tôi là công an, tôi có quyền kiểm tra giấy tờ của bất cứ ai.
- Đúng là anh có quyền kiểm tra giấy tờ của người dân nhưng sau 23h, tôi đi lang thang ngoài đường anh mới có quyền hỏi giấy tờ của tôi. Còn bây giờ là ban ngày, tôi đi dạo chơi công viên cũng bị kiểm tra giấy tờ là sao? Các anh muốn gì?
Họ lao nhanh về phía tôi và Hành Nhân hòng túm bắt chúng tôi. Tôi chạy ra ngay ngoài đường la to lên, họ nhanh chóng tống tôi lên chiếc xe đợi gần đó một cách thô bạo. Hành Nhân bị họ dí theo, túm lấy, đè cổ xuống đất, đấm rách môi và khiêng 2 tay 2 chân tống lên xe như khiêng heo khiến quần bị rách.
Trên xe, họ tiếp tục uy hiếp và đánh đập chúng tôi. Họ giật mất điện thoại của tôi.
Tôi bị đưa đến đồn công an phường Nguyễn Cư Trinh, còn Hành Nhân sau đó bị đưa đi đâu thì tôi không rõ.
Họ tống tôi vào 1 căn phòng làm việc khuất phía trong đồn công an. Một tay an ninh khác hùng hổ, vô cớ đánh vào mặt, vào 2 cổ vai tôi rất đau như tôi và hắn có thù với nhau từ kiếp nào.
Đánh xong, hắn bỏ ra ngoài hội ý với đồng bọn, bỏ tôi với 1 anh công an phường đang loay hoay làm việc và 1 cô bé làm bên Đội an ninh Quận 1. Tôi quay sang hỏi chuyện cô bé:
- Em năm nay bao nhiêu tuổi?
- Dạ 21.
- Còn trẻ vậy. Chắc mới ra trường thôi phải không?
Cô bé gật đầu. Tôi hỏi tiếp:
- Theo em, an ninh được quyền làm những việc pháp luật không cho phép không?
Cô bé chưa kịp trả lời thì anh công an cướp lời:
- Em cứ bình tĩnh! Em phải làm gì thì mới bị người ta đưa vào đây chứ. Sao ngoài đường bao nhiêu người họ không bắt mà lại bắt em? (Câu này quá quen thuộc luôn nè!)
- Em hỏi câu đó với thái độ rất nhỏ nhẹ và bình tĩnh đấy anh. Còn em cũng đang thắc mắc điều giống anh vậy đó. Tiện thể, anh đi mà hỏi họ giúp em luôn là tại sao bắt em vào đây.
Mọi người im lặng khi những người an ninh mặc thường phục bước vào phòng.
Một chị an ninh nói với tôi:
- Chúng tôi nghi ngờ em giấu tang vật phạm pháp trong người. Đề nghị em cho chúng tôi kiểm tra người.
Nghe đến đây, tôi thấy quen quen. Tôi chợt nghĩ đây là chiêu bài vu vạ ghép tội cho tôi đây mà. Thế là tôi nói luôn:
- Được! Nếu các người đã muốn vậy, hãy mang tôi ra trước sự chứng kiến khách quan của người dân, tôi sẽ tự lột đồ cho mọi người cùng chứng kiến.
- Em nói vậy sao được! Em là con gái, còn có danh dự và nhân phẩm. Mang ra đó, họ nhìn em thế nào?
- Đúng là với người phụ nữ, bao giờ danh dự và nhân phẩm của họ cũng rất quan trọng. Nhưng không vì thế mà tôi để mấy người tự ý vu vạ nhằm ghép tội tôi được.
Nói rồi, họ vẫn làm theo ý họ. Họ giữ người tôi lại, bắt đầu lột đồ tôi ra trong sự chứng kiến của những nam an ninh khác và điều đáng ngạc nhiên là họ còn ngang nhiên mang camera ra quay lại. Tôi đoán ra mục đích là họ muốn làm nhục tôi. Vừa chống cự, tôi vừa cảnh cáo họ:
- Mấy người lột đồ tôi đã khó nhưng mặc lại còn khó hơn đấy nhé.
Sau khi trên người chỉ còn bộ đồ lót, họ mới dừng lại. Camera vẫn tiếp tục chĩa về phía tôi. Tôi quay lại phía sau lưng là tấm gương, chỉnh sửa lại tóc tai rồi quay lại hướng camera với thái độ bình thản & điềm nhiên, tôi nói lớn:
- Quay đi! Quay xong nhớ up lên mạng cho tôi và mọi người thấy được sự đê tiện của các người nha!
Xong, họ lại bỏ ra ngoài hội ý.
Tôi đau nhức và mệt mỏi vì bị đánh, vì bị làm nhục, vì cố gồng sức mà chống cự lại, tôi nằm xuống dưới nền đất nhắm mắt để suy nghĩ về sự dã man của họ. Lúc trước khi theo đạo Công giáo, tôi từng tuyên bố rằng tôi thà chết chứ không bao giờ để họ chà đạp nhân phẩm như vậy. Nếu là trước đây, chắc là tôi sẽ lao đầu vào tường chết mẹ cho rồi. Cơ thể bắt đầu cảm thấy lạnh và buồn nôn, tôi chạy vào nhà vệ sinh. Trong khi tôi đang nôn mửa như vậy mà có 1 chị phụ nữ nói là bên y tế Quận 1 đến hỏi tôi đã chồng con gì chưa rồi bắt tôi cởi quần lót ra cho chị ấy khám. Tôi hỏi lý do, chị ấy nói là nôn ói liên quan đến vấn đề tiêu hóa. Tôi bảo là chỗ ấy đâu liên quan đến tiêu hóa, chỉ liên quan đến tiết niệu thôi và từ chối không cho khám gì hết. Chị ấy thấy tôi đang trong tình trạng sức khỏe như vậy, chị ra ngoài kiếm cách từ chối yêu cầu của những người an ninh. Những người an ninh vẫn cố ép chị ấy làm. Tôi từ trong nhà vệ sinh đi ra khuyên chị là không nên làm những việc trái pháp luật và trái đạo đức lương tâm như vậy. Những người chỉ đạo kia sao họ không làm việc đó đi mà đẩy qua cho chị và chính họ đã dám lột đồ quay phim tôi thì việc gì mà họ không dám làm nữa. Chị ấy tháo bỏ găng tay đưa cho những người an ninh và ra ngoài. Phía an ninh lại bỏ ra ngoài. Tôi ngồi bệt xuống đất mà trong đầu chưa hết khỏi sự bàng hoàng. Tôi mong là họ đừng làm. Vì tôi sợ khi họ gây ra điều đó, tâm hồn tôi sẽ bị tổn thương nghiêm trọng và hận thù sẽ hiện diện trong tôi - có thể sẽ hủy diệt chính bản thân tôi và sau nữa mới đến họ. Tôi không biết làm sao để ngăn điều đó đừng xảy ra. Tôi thừ người và bất chợt hát Kinh hòa bình và rồi tôi cầu nguyện. Họ quay lại với 2 cô y tế mới trong khi tôi vẫn đang hát lời Kinh hòa bình. Họ yêu cầu tôi ngoan ngoãn hợp tác nhưng bị tôi từ chối. Họ cưỡng chế, khiêng tôi đặt nằm trên bàn rồi bắt đầu khống chế tay chân để lột hết đồ trên người tôi. Tôi cố gắng dùng hết sức chống cự lại họ khiến có mấy lần họ bị tôi đá văng vào tường. Họ cũng có bị tôi cào cấu vào tay và bị tôi nắm tóc kéo nữa. Nhưng sức 1 người không thể nào làm lại 4 người họ, cuối cùng họ cũng lột sạch đồ trên người. Họ còn dùng tay chọc vào chỗ kín khiến tôi đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần. Xong, họ cưỡng chế để mặc đồ lại cho tôi. Tôi nhất định không chịu để cho họ mặc lại. Tôi nói:
- Cứ để y nguyên như vậy cho tôi đi về. Đã dám làm mà còn sợ sao? Tôi không ngại thì mấy người ngại điều gì?
Họ cố sức lắm mới mặc được quần lại cho tôi nhưng không mặc được áo, họ bèn lấy áo khoát của tôi trùm ngược vào người tôi rồi kéo dây kéo phía sau lại. Rồi họ bỏ ra ngoài. Có giọt nước mắt còn lăn trên mắt. Tôi nghĩ đến cái chết. Rồi tôi lại nghĩ về những lời trong Kinh hòa bình, tôi nghĩ đến cuộc đời khổ nạn của Chúa Jesus và tôi lại mỉm cười.
Trong lúc những con người đó tự viết, tự làm biên bản gì đó với nhau, tôi đã nghe cô bé an ninh nói:
- Chú Hải bảo làm như vậy.
Chú Hải mà cô bé nói đến có phải chăng là Lê Minh Hải (an ninh TP) - người đã từng cho đàn em làm với chị Tạ Phong Tần như với tôi ngày hôm nay.
Khoảng 12h, họ quay lại cưỡng chế tôi về công an phường Phú Thạnh, Q. Tân Phú (nơi tôi cư ngụ). Trên xe tôi nhớ về những gì bạn tôi kể về sự tàn ác của Ai Cập trước ngày thay đổi, tâm cảm thấy rất bình an mà nói thẳng với tay an ninh rằng:
- Hôm nay tao rất vui vì đã 2 lần chiến thắng tụi bây. Thứ nhất là dù bọn bây cho rất nhiều người và tốn rất nhiều công sức để canh giữ hòng ngăn chặn tao từ nhà. Nhưng không, tao vẫn đi đến được nơi tao muốn đến. Thứ hai là bọn bây dùng những trò đê tiện này làm tổn thương tâm hồn tao để đánh vào tâm lý sợ hãi, khiến tao phải bỏ cuộc. Nhưng tao cũng nói cho bọn mày biết. Đúng là bạo lực và những trò đê tiện này có thể làm người ta đầu hàng trước bọn mày đấy, nhưng đó chỉ là những kẻ yếu đuối mà thôi, còn với những người như tao thì những trò đó chỉ làm ý chí và tinh thần mạnh mẽ lên mà thôi. Tụi bây cũng nên chuyển hết những lời này của tao đến những thằng nào chỉ đạo tụi bây làm những trò này và nhớ nói thêm rằng: Bản lĩnh của cả đám bọn mày kém lắm, thua cả 1 phụ nữ như tao nên mới dùng những thủ đoạn bỉ ổi này. Tao vui vì tụi bây đã làm như vậy. Bất cứ 1 cuộc vận động thay đổi xã hội nào cũng có những sự mất mát, hy sinh. Với những việc làm của bọn mày hôm nay chỉ cho tao thấy dấu hiệu của sự thay đổi thực sự đang đến rất gần. Chính bạo lực sẽ giết chết bọn bây!
Lúc đầu, khi tôi bắt đầu nói, họ đòi đánh tôi nhưng sau đó chỉ im lặng.
(Còn tiếp...)
Facebook An Đỗ Nguyễn

Facebook Twitter Stumbleupon More