22/4/13

SỰ CÙNG QUẪN NHÌN TỪ BÁO NHÂN DÂN

12
Giáo dân nô nức ký hưởng ứng
 Kiến nghị của 72 nhân sĩ, trí thức
Cơn chuyển mình và sự choáng váng

Như tiếng sấm giữa trời quang, bản văn của Hội Đồng Giám mục Việt Nam nhận định và góp ý vào bản Hiến pháp gửi tới Quốc hội đã làm rung chuyển nhiều thành phần trong xã hội. Không chỉ với người Công giáo Việt Nam, mà ngay cả với những công dân quan tâm đến tình hình đất nước, lo lắng cho tiền đồ dân tộc cảm thấy hân hoan, phấn khởi. Với bản văn mạch lạc, sáng suốt và đúng trọng tâm những gì đất nước này, dân tộc này đang cần để vượt qua bế tắc, tiến bước trên con đường phát triển. Trước đó, bản Kiến nghị của 72 nhân sĩ trí thức đã gây một tiếng vang lớn báo hiệu dân tộc Việt Nam đã có những dấu hiệu chuyển mình.

Cơn chuyển mình vật vã, đau đớn để vượt qua sự sợ hãi vốn tạo thành thói quen của cả xã hội, thành phản xạ của mỗi công dân Việt Nam.

Giáo dân nô nức ký hưởng ứng Kiến nghị của 72 nhân sĩ, trí thức

Những sự kiện trên làm cho nhà cầm quyền Hà Nội lúng túng. Những phản ứng của quan chức giấu đầu hở đuôi, tiền hậu bất nhất đã bị dư luận xã hội phản ứng kịch liệt để khẳng định quyền của mình – những Con Người.

Lý do của sự lúng túng và hoảng hốt này thì dễ hiểu: Trước đây, đã có nhiều đợt kêu gọi góp ý cho các văn bản của Đảng và Nhà nước, những màn kịch biểu diễn tấn trò “Dân chủ gấp triệu lần dân chủ tư sản” – Phạm Văn Đồng, hay “gấp vạn lần dân chủ tư sản” – Nguyễn Thị Doan. Thế nhưng, đa số người dân chẳng mấy ai quan tâm vì họ thừa biết mục đích của nó là gì. Thế là các đợt góp ý, lấy ý kiến nhân dân đều “hoàn toàn thắng lợi rực rỡ”. Do vậy, tưởng rằng mọi chuyện cũng sẽ xuôi chèo mát mái như mọi lần nên “Đảng ta” tổ chức “lấy ý kiến nhân dân sửa đổi Hiến Pháp”.

Nhưng thời thế đã khác.

Những tiếng nói lương tâm và những đòn bẩn

Trước những tiếng nói hợp lòng dân, vì đất nước, dân tộc, nhà cầm quyền đã không thể đàng hoàng tranh luận, công khai phổ biến nên đã dùng những chiêu rất… bẩn. Trước hết, là  kéo dài thời gian góp ý đến cuối tháng 9 thay vì kết thúc trong tháng 3. Một trong những mục đích của việc kéo dài thời gian, là sau khi chi hàng đống tiền dân, nhà nước sẽ thu được một số lượng chữ ký áp đảo và coi như “đó là nguyện vọng nhân dân”. Bằng chứng là chỉ sau mấy tháng, nhà nước đã tuyên bố có cả chục triệu ý kiến góp ý. Lẽ dĩ nhiên là “đa số tuyệt đối” sẽ phải đồng ý với nhà nước. Chỉ riêng tỉnh Bình Dương, đã có gần 45 triệu chữ ký – Một con số không có thể có gì hài hước hơn khi mà ngay trước đó, báo chí nhà nước đã khẳng định nông dân chẳng quan tâm gì đến trò này – và trò này đã bi vạch mặt.

Ngoài ra, hệ thống tuyên truyền, truyền thông nhà nước lôi đám nhân sĩ, trí thức ra đánh hội đồng trước công luận mà không dám đưa ra cho người dân xem họ đã nói gì? Ngón nghề này xưa nay vẫn được dùng có hiệu quả khi tạo lên cơn lên đồng tập thể theo ý muốn của nhà nước. Song giờ đây bài thuốc này xem ra mất linh, nhân dân vẫn khi âm ỉ, khi sôi sục, công khai nói lên nguyện vọng của mình.

Riêng với văn bản của Hội đồng Giám mục Việt Nam, nhà cầm quyền thừa hiểu rằng: Tiếng nói của HĐGM là tiếng nói, tâm tư của 8 triệu giáo dân, chiếm 1/10 dân số. Họ cũng thừa biết xưa nay, giáo dân Công giáo luôn đồng lòng, nhất trí với HĐGM một cách hầu như tuyệt đối trong những vấn đề cơ bản đối với vận mệnh giáo hội và đất nước, vì con người. Do vậy, tiếng nói của HĐGMVN luôn được sự ủng hộ to lớn. Chính vì thế, đánh vào khối này còn khó hơn đục khối bêtông, càng đánh trực diện vào nó, càng khơi động tinh thần đoàn kết, hiệp thông. Điều đó đã được thử thách suốt mấy chục năm nay dưới chế độ Cộng sản nói riêng và suốt mấy trăm năm qua nhiều thời kỳ lịch sử khốc liệt với giáo hội Công giáo.

Do vậy, họ dùng nhiều chiêu trò khác, tinh vi hơn nhưng cũng bẩn thỉu hơn.

Bắt đầu là bài dựng chuyện và bịa đặt, con bài này đã được sử dụng nhiều trong các vụ việc liên quan đến các tôn giáo cũng như những “thế lực thù địch” của nhà nước. Nếu như có một Hòa Thượng Thích Quảng Độ không được nhà nước ưa thích, thì lập tức có một Hòa thượng Thích Thanh Tứ lên diễn đàn Quốc hội mạt sát được truyền hình cho cả nước xem. Nếu nhà nước không thích Bát Nhã, lập tức có các “ông sư, phật tử” nơi khác được điều đến thi tài trấn áp buộc họ phải rời nơi cứ trú. Nếu nhà nước muốn các phật tử vâng lời đảng, giữ nguyên nội dung điều 4 của Hiến pháp 1992, duy trì sự cai trị của Đảng CSVN và kiên quyết xóa bỏ quyền tư hữu đất đai của người dân, lập tức có các nhà sư như Thượng Tọa Thích Đức Thiện và Thích Thanh Dũng lên truyền hình tuyên truyền hộ về công lao của Đảng và rằng “xác định quyền tư hữu đất đai là trái với tinh thần từ bi của Đức Phật và bác ái của Chúa Giêsu”. Trong tay của Đảng, có đủ mọi quân bài và mọi thành phần nhằm thực hiện đầy đủ “sự lãnh đạo sáng suốt và tuyệt đối”.

Thế nhưng, với Công giáo, vở kịch này không dễ diễn ra bởi khối thống nhất hiệp thông mạnh mẽ của Giáo hội. Vì thế Đài truyền hình dùng cách dựng ra một “Linh mục ở Bắc Ninh”. Màn kịch này nhanh chóng bị chúng tôi bóc mẽ, sự bịa đặt trắng trợn nhớp nháp này đã bị vạch trần trước muôn dân và dư luận quốc tế. Tiếp đến là một phóng sự về vùng Công giáo Nam Định với Góp ý Dự thảo Hiến pháp. Một linh mục được đưa lên màn hình, thế nhưng những điều nhà đài muốn nói thì lại không có, màn gán ghép sượng sùng đã bị lật tẩy nhanh chóng sau đó.

giaodiem_CSVN


Sách hiếm, Giao điểm là đây

Và tiếp đến là Báo Nhân Dân đăng “trang trọng” bài viết được cho là của một giáo dân “Nhiều điều chưa sáng trong một bản góp ý”. Bài viết được giới thiệu là trích lại từ website Sách hiếm, đây là trang web cùng với Giao điểm, luôn được nhà nước ưu ái trích dẫn, đăng lại các bài viết. Họ mệnh danh Phật giáo để điên cuồng xuyên tạc và chống phá Công giáo. Việc đánh phá Công giáo ở những trang này là sự bất chấp sự thật, bất chấp lý lẽ, bất chấp luân thường đạo lý, miễn đúng như định hướng mà Đảng CSVN đã đưa ra. Họ không cần quan tâm đến những gì Đức Phật đã dạy, những nguồn gốc sự đau khổ của con người Việt Nam, miễn là vừa lòng ông chủ và cơn hận thù mù quáng của họ. Những trang website như Giao điểm, Sách hiếm là của ai, hãy nhìn một văn bản yêu cầu Tổng cục Hải Quan Việt Nam hỗ trợ một Việt Kiều đưa 420 quyển tạp chí Giao Điểm được in trong nước đưa ra nước ngoài để “phục vụ tuyên truyền đường lối chính sách của Đảng và Nhà nước ta”. Chỉ cần vậy thì rõ Giao điểm, Sách hiếm cũng như Nhân Dân thôi. Khỏi bày đặt trò trích đi, mang lại cho nó mệt.

Thông thường, khi nhà nước có vấn đề nào đó với giáo hội Công giáo, nhà nước sử dụng đám Giao điểm như Trần Chung Ngọc, Nguyễn Mạnh Quang mang danh Phật Giáo để đâm lưng Công giáo. Năm 2008, đám này đã ra tay thi thố lắm trò. Thế nhưng, cái kim trong bọc có ngày thò ra, nhân dân cũng có mắt, thậm chí còn là những con mắt tinh tường không dễ bịp.

Trình độ của cơ quan Trung ương Đảng CSVN

Một bài viết được báo Nhân Dân và các báo khác đăng lại rằng là “một công dân theo Thiên chúa giáo” và được sự đồng ý của tác giả.

Đọc qua bài viết ngây ngô này, lẽ ra chúng tôi không phải mất thời giờ để nói với những người như tác giả bài viết này về lý luận hoặc hiểu biết. Một tác giả viết bài được báo Nhân Dân trân trọng vậy mà trình độ thì “Tôi không biết chủ nghĩa Mác – Lê-nin là chủ nghĩa vô thần”. Đọc những câu như “Hiện tại, Việt Nam là quốc gia tiến bộ về vấn đề nhân quyền – quyền con người nên nếu nhận định “trói buộc” nên bị “kìm hãm” là không thực và quá thiên kiến hay cố ý gán ghép”.Hoặc là “Dân trí ta còn thấp nên khó lòng đòi hỏi thực hiện tối đa các quyền dân chủ…” , “Vì tôi không nhận thấy đặc quyền nào hay Quốc hội là công cụ của đảng cầm quyền”, “Trên thực tế tôi nhận thấy “tam quyền phân lập” kiểu Việt Nam chúng ta trong hiện tại là phù hợp với tâm cảnh người Việt Nam”… Thậm chí là“Tôi nhận định rằng hệ tư tưởng hiện tại của đảng cầm quyền là một hệ tư tưởng quản lý xã hội theo một chuẩn mực”. “Vấn đề “tư tưởng bị đóng khung trong một chủ thuyết” là chưa đúng vì theo tôi được biết chủ nghĩa Mác-lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh là một hệ tư tưởng quản lý xã hội và đảng cầm quyền chỉ lấy tư tưởng quản lý xã hội chứ không “đóng khung” tư tưởng của người dân” thì đến đứa trẻ con cũng  không khỏi phái bật cười về nhận thức cũng như trình độ của người viết bài này.

Bài viết thể hiện sự dốt nát và ngu xuẩn, bị đầu độc thông tin của người viết đã là điều không cần bàn cãi. Thế nhưng, điều cần nói là người này được Báo Nhân Dân trân trọng chỉ vì là “một công dân theo Thiên chúa giáo” đã nói theo đúng ý Đảng, bằng những lập luận ngớ ngẩn, bằng nhận thức ngộ độc và hổ lốn thường thấy trên Nhân Dân và Quân đội Nhân dân.

Điều đáng suy nghĩ là cả một cơ quan Trung ương của ĐCS nghe đâu là tinh hoa, tinh tú lắm mà chỉ có được bài viết trình độ như thế này sao? Thật là thảm hại cho “đội quân tiên phong”. Mặc dù Báo Nhân Dân đã cắt xén những điều người này đồng ý với HĐGMVN (đây là nghề riêng của chàng) thì những gì đăng trên Nhân Dân càng thể hiện mức độ tâm thần của tác giả và tờ báo.

Giáo dân, giáo gian hay kẻ bị tâm thần?


nhathoCaoLanh
Giáo xứ Cao Lãnh

Thực ra, để dựng ra một chức sắc công giáo đảng vẫn có thể làm, thì việc có một cái gọi là giáo dân, không phải là điều khó khăn. Khi sự tự trọng của một cơ quan truyền thông quốc gia còn không coi là có giá trị nào để việc bịa đặt, thêu dệt trở thành đặc tính riêng của họ, thì vài ba nhân vật, dăm bảy phóng sự bịa đặt thêm chẳng có gì là quan trọng. Điều này đã được thực hiện quá nhiều trong thực tế khi cho bộ đội gỡ huy hiệu đóng giáo dân, khi dùng văn bản nhà nước nhét vào mồm linh mục rằng đây là văn bản hiến đất nhà thờ… Đủ cả.

Còn nhớ năm 2008, trong biến cố 40 nhà chung, Tòa Tổng Giám mục Hà Nội yêu cầu nhà cầm quyền rõ ràng trong việc chiếm, cướp, tịch thu hay mượn của Nhà thờ cơ sở này sắp bị bán phá phách làm biến dạng để bán và chia chác. Báo chí Việt Nam im tịt bỗng dưng đồng loạt đăng bài viết được ghi là của “Phùng Nhân Quốc – Một giáo dân Hà Nội”. Chúng tôi đã trả lời bài viết bằng bài “Thư ngỏ gửi giáo gian Phùng Nhân Quốc”. Bài viết vạch rõ rằng: “Đây chỉ là “một Giáo gian hạng xịn, một cái lưỡi mà cứ đổ cơm vào thì nói theo ý chủ mà thôi”. Y như rằng sau đó, nhiều nguồn tin đã cho biết đây là bài của Hồng Vinh, Phó trưởng ban Văn Hóa tư tưởng Trung ương. Quả là tài hơn Tề thiên đại thánh khi một Phó ban TTVHTƯ biến thành giáo dân.

Có lẽ chính vì bị vạch mặt quá nhiều lần, lần này báo Nhân Dân tưởng vớ bở khi có một người có tên tuổi và địa chỉ đưa ra cho có vẻ có sự thật. Đó là Nguyễn Trọng Nghĩa, ngụ tại số 37, đường Ðiện Biên Phủ, xã Mỹ Trà, TP Cao Lãnh, tỉnh Ðồng Tháp, được giới thiệu là giáo dân giáo xứ Cao Lãnh.

Đọc qua bài viết, quả thật chúng tôi buộc phải nghi ngờ thần kinh kẻ này, bởi ở đó có đầy đủ sự hỗn xược và ngu dốt nếu đúng đó là một giáo dân. Đơn giản nhất là trong đất nước Việt Nam này, hẳn không ai không biết (ngoại trừ những người cộng sản vô thần) rằng chưa có một giáo dân nào dám hỗn xược xưng “tôi” trước một linh mục chứ chưa nói đến với Giám mục hoặc HĐGMVN. Điều đó không chỉ là quy định, mà là sự tôn kính tối thiểu cần có đã thấm vào máu của mỗi giáo dân. Tiếc rằng báo Nhân Dân thì không thể hiểu được điều này. Ở Giáo hội Công giáo không có quan niệm hỗn mang kiểu “đồng chí cha, đồng chí con, đồng chí vợ, đồng chí chồng”.

Bức thư phần đầu xưng “Tôi”, phần sau xưng “Con” như một sự hoang tưởng của một người không bình thường đã buộc chúng tôi tìm hiểu về nhân vật này.

Trả lời chúng tôi, linh mục Trần Văn Tốt, chánh xứ Cao Lãnh cho chúng tôi biết như sau: Nguyễn Trọng Nghĩa tại địa chỉ này năm nay hơn 30 tuổi có một vợ và một con. Mới học xong Phổ thông Trung học thì đi lính nghĩa vụ, sau đó về làm Phó Bí thư Đoàn TNCSHCM xã Mỹ Trà. Được một thời gian, do vi phạm khuyết điểm, nên buộc phải ra khỏi chức vụ đó. Anh ta bỏ đạo đã hơn chục năm nay, hoàn toàn không liên hệ với nhà thờ, với giáo xứ và các việc thuộc Giáo hội Công giáo. Người dân địa phương cho biết anh ta bị man mát, không bình thường về thần kinh. Gặp gỡ linh mục Chánh xứ, ông nội gã than thở về sự mâu thuẫn giữa ông nội, cha mẹ và gã, ông không gặp gã và tỏ ra lo lắng cho gã này về nhân cách và đạo đức.

Thế là đã rõ. Một người không còn giữ các lề luật Giáo hội, không tham gia, không còn liên hệ với giáo hội đã chục năm nay, bỗng nhiên được Báo Nhân Dân gọi là “Công dân theo Thiên Chúa giáo”? Chắc Báo Nhân Dân thừa biết rằng một tôn giáo cũng như bất cứ một tổ chức nào, khi anh đã không còn liên hệ, không tuân phục những nguyên tắc, quy định, nghĩa là anh đã đứng ra ngoài tổ chức đó. Ở Giáo hội Công giáo không như tổ chức Đảng Cộng sản luôn hô hào trong sạch, vững mạnh, liêm khiết và đạo đức. Nhưng vẫn nhung nhúc trong đó “một bộ phận không nhỏ” hư hỏng, hay là “cả một bầy sâu” – Trương Tấn Sang – nhưng tất cả vẫn là đảng viên cộng sản, là tinh hoa dân tộc. Ở đây, khi anh đã không còn hiệp thông với Giáo hội, nghĩa là anh đã tự đứng ra ngoài hàng ngũ công giáo. Đơn giản thế thôi. Nó cũng tương tự như không ai có thể nói Hoàng Văn Hoan là đảng viên Cộng sản Việt Nam sau khi chạy sang Tàu dù đã từng là Ủy viên Bộ Chính trị. Cũng như không ai có thể nói ông Vũ Đình Huỳnh là “Công dân theo Thiên Chúa giáo” sau khi theo cộng sản, dù ông cũng đã giáo dân và là nạn nhân ở chế độ này.

Một người cả chục năm nay không liên hệ, hiệp thông với giáo hội, không tham gia các nghi lễ tôn giáo, các bí tích, thế mà anh ta viết: “con nhắc nhở các Ngài Giám mục và hàng giáo sĩ chúng ta luôn đọc “kinh sáng soi” trước khi làm việc gì! Con đọc kinh sáng soi nhiều lần trong ngày và trong 7 ngày để viết thư này” thì không còn gì có thể hài hước hơn. Có thể so sánh hơi khập khiễng như sau: Dạy các Giám mục, nhắc nhở linh mục đọc kinh thì khác gì dạy cán bộ đảng viên cách tham nhũng!

Vẫn biết rằng, chẳng ai dư thời gian để đi đọc hoặc trả lời những lời này của kẻ hoang tưởng, tâm thần. Nhưng “Cơ quan Trung ương Đảng CSVN” lại lấy những thứ này như là chiếc phao cứu sinh thì sự quẫn bách đã đến mức tận cùng.

Và màn kịch rẻ tiền này đã thể hiện rõ tâm, tầm và mức của tờ báo Nhân Dân, là cơ quan Trung ương Đảng CSVN.

Quan trọng hơn, nó thể hiện sự cùng quẫn, hoảng loạn và lúng túng từ đầu não của nó.

Hà Nội, ngày 20/4/2013

J.B Nguyễn Hữu Vinh

http://huynhngocchenh.blogspot.com.au/2013/04/su-cung-quan-nhin-tu-bao-nhan-dan.html

0 Lời Bình:

Đăng nhận xét

Facebook Twitter Stumbleupon More